PDA

View Full Version : CHÚA NHẬT II MÙA CHAY - CHÚA BIẾN HÌNH


leconduc
2008-02-15, 14:06
<title>Chua Nhat</title> <center> <table bgcolor="white" border="0" cellpadding="4" cellspacing="4" width="100%"> <tbody><tr> <td width="75%"> CHÚA NHẬT II MÙA CHAY

</td> </tr> <tr> <td align="left" valign="top" width="75%"> HÀNH TRÌNH THEO CHÚA.
"Người biến đổi hình dạng trước mặt các ông"
(Mt 17,2)
I. DẪN VÀO THÁNH LỄ


Lời Chúa hôm Chúa nhựt tuần trước kêu gọi chúng ta chọn lựa: đừng chọn ý riêng nhưng hãy chọn ý Chúa. Lời Chúa hôm nay mời chúng ta hành trình đi theo Chúa: như tổ phụ Abraham, như các tông đồ. Riêng bài Tin Mừng cho thấy nếu ta dám hành trình theo Chúa trên con đường thập giá thì sẽ được cùng Ngài đến vinh quang.
Chúng ta hãy cất bước theo Người.

II. GỢI Ý SÁM HỐI



Chúa vẫn luôn kêu gọi chúng ta trong cuộc sống hằng ngày. Nhưng vì quá bận rộn với những việc trần tục, chúng ta ít khi lắng nghe tiếng Chúa.

Ði theo Chúa thì phải từ bỏ. Nhưng chúng ta ít quảng đại không dám từ bỏ như lời Tin Mừng mời gọi.

Nhân chi sơ tính bản thiện. Nhưng do tội lỗi nên chúng ta đã làm cho hình ảnh tốt đẹp ban đầu của chúng ta bị biến đổi ngày càng xấu xa.
III. LỜI CHÚA


1. Bài đọc Cựu Ước (St 12,1-4a)


Văn mạch xa: 11 chương đầu sách Sáng thế cho biết Thiên Chúa đã tạo dựng loài người, ban cho loài người một cuộc sống hạnh phúc (hình ảnh vườn Eden), nhưng loài người đã chọn lựa sai và phạm tội nên bị đuổi ra khỏi nơi hạnh phúc đó, và tội tiếp tục lan tràn, hậu quả của tội tiếp tục bành trướng, hầu như vô phương cứu chữa. Nhưng từ chương 12, một tia sáng hy vọng loé lên: Thiên Chúa nhớ đến loài người, Ngài chọn tổ phụ Abraham để thực hiện chương trình đưa loài người trở về hạnh phúc ban đầu.


Tổ phụ Abraham đang sống ở Ur, một cuộc sống an cư lạc nghiệp cùng với bà con, với tài sản.

Thiên Chúa hiện ra với ông và bảo ông bỏ hầu hết những thứ đó để ra đi.

Cuộc hành trình này rất phiêu lưu vì Chúa chưa cho biết ông sẽ đi tới đâu. Ông chỉ cần phó thác đi theo sự chỉ dẫn từ từ của Chúa: "Hãy đi khỏi xứ sở ngươi, khỏi quê quán ngươi, đến đất Ta sẽ chỉ cho ngươi".

Tại sao Chúa bảo thế? Vì con người vốn có khuynh hướng bám lấy sự an nhàn sẵn có (cụ thể là cuộc sống vật chất, cuộc sống hiện tại - đời này). Thực ra cuộc sống đó không phải là tốt nhất, mà là cuộc sống khổ sở của thân phận bị đuổi khỏi vườn địa đàng. Do đó Thiên Chúa mới bảo Abraham ra đi. Nhìn bằng cặp mắt loài người, đó là một cuộc phiêu lưu bỏ mồi bắt bóng, nhưng thực ra đó là cuộc hành trình rời bỏ nơi khổ sở để trở lại vườn diệu quang.
2. Ðáp ca: Tv 32


Ðây là tâm tình hoàn toàn trông cậy phó thác vào lòng nhân lành của Thiên Chúa. Tâm tình này rất hợp cho những người đang dấn bước trong cuộc hành trình do Chúa dẫn dắt.

3. Bài Tin Mừng (Mt 17,1-19)


Văn mạch: Phía trước Bài Tin Mừng này (Mt 17,1-9) có câu nói của Ðức Giêsu "Ai muốn theo Thầy, hãy từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo" (Mt 16,24). Ðây cũng là một cuộc hành trình của người làm môn đệ Chúa. Một cuộc hành trình cũng gian khổ và đầy tính phiêu lưu như Abraham xưa. Nhưng bài Tin Mừng Chúa Nhựt này cho ta thoáng thấy một chút về cái tương lai của cuộc hành trình ấy: Ðức Giêsu biến hình ra vinh quang. Nghĩa là sau khi qua gian khổ thì sẽ tới vinh quang. Và trong khi Ngài biến hình, có tiếng Chúa Cha từ trời phán "Ðây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người. Các ngươi hãy vâng nghe Lời Người". Ý Chúa Cha cho biết Ngài muốn các môn đệ Ðức Giêsu cũng hãy dấn thân vào cuộc hành trình của Ngài, và như thế Ngài rất hài lòng, Ngài cũng sẽ cho họ được biến hình ra vinh quang.

4. Bài thánh thư (2 Tm 1,8b-10)


Chẳng những mỗi người phải dám dấn thân vào một cuộc hành trình phiêu lưu theo Chúa, mà còn phải hành trình mang Tin Mừng đến cho người khác. Cuộc hành trình thứ hai này cũng gian khổ, nhưng cũng đáng thực hiện. Bởi thế Thánh Phaolô kêu gọi các tín hữu: "Anh em hãy đồng lao cộng khổ với tôi để loan báo Tin Mừng" (câu 8b).

IV. GỢI Ý GIẢNG


1. Hành trình và phiêu lưu


Muốn đi theo tiếng Chúa gọi, Abraham đã phải bỏ quê hương và những người thân
Muốn đi theo Chúa, các môn đệ phải "từ bỏ mình và vác thập giá hàng ngày"
Ðể đi loan báo Tin Mừng, các tông đồ phải chịu biết bao gian khổ.
Họ đã bỏ rất nhiều. Bù lại họ được gì? Abraham nhận được lời Chúa hứa ban cho một dòng dõi đông đảo, các môn đệ được Ðức Giêsu cho thoáng thấy vinh quang ở cuối cuộc hành trình, và người tông đồ được hứa "tên các con được ghi trong sổ trời". Tin theo những lời hứa về một tương lai xa vời như thế đúng là phiêu lưu.

Thông thường, người khôn ngoan không nên phiêu lưu, thà giữ lấy cái hiện tại tuy bình thường nhưng chắc chắn, còn hơn bỏ nó để theo đuổi một tương lai chi mới có trong lời hứa. Nhưng đó là lối cư xử giữa loài người với nhau vì loài người thì rất khó tin. Nhưng đối với Thiên Chúa thì rất đáng phiêu lưu như vậy, vì đã có nhiều bằng chứng cho thấy lòng trung tín thực hiện lời hứa của Ngài. Hơn nữa, Ngài có kêu gọi chúng ta từ bỏ để phiêu lưu theo Ngài cũng chỉ vì Ngài muốn đưa chúng ta trở về hạnh phúc thuở ban đầu mà thôi. Thực ra phiêu lưu theo Chúa không phải là phiêu lưu, chỉ cần có đức tin vào lòng trung tín của Chúa là có bảo đảm.

Rất nhiều người đã dám phiêu lưu như vậy: Abraham (2 lần: bỏ quê hương, giết con một), Ðức Maria (khi thưa vâng với Thiên thần), các môn đệ (lập tức bỏ thuyền, bỏ lưới và gia đình để theo Ðức Giêsu)

Hình ảnh con rùa: nếu nó cứ rụt đầu rút chân vào vỏ thì xem ra an toàn đấy nhưng nó cứ mãi ở lì một chỗ, không bao giờ tiến đến đâu cả. Chỉ khi nào nó dám thò đầu thò chân ra để bước thì, tuy có thể gặp nguy hiểm đấy, có thể bị đau đấy, nhưng có thế nó mới tiến được.

2. Ðức tin lên đường


Chuyện tổ phụ Abraham cho ta thấy được điều quan trọng này: đức tin là một cuộc lên đường.

- Tại sao? Vì "đạo" là đường, con đường Thiên Chúa dẫn dắt để chúng ta từ tối tăm tới ánh sáng, từ cõi chết đến cõi sống. Trong Thánh Kinh, mỗi lần Chúa gọi ai thì Ngài đều bảo họ lên đường đi theo Ngài.

- Mà muốn lên đường thì phải từ bỏ, vì hành trang càng gọn nhẹ thì bước hành trình càng nhanh. Thiên Chúa đã bảo với Abraham: "Hãy rời bỏ xứ sở, họ hàng và nhà cha ngươi".

- Hành trình đức tin luôn bao hàm ý nghĩa phiêu lưu: Abraham hành trình lên đường nhưng không biết mình sẽ đi tới đâu, ông chỉ biết mình đang đi theo sự hướng dẫn của Thiên Chúa: "đến đất mà Ta sẽ chỉ cho ngươi".

- Rất nhiều tín hữu chỉ lo gìn giữ những tín điều giáo lý và các lễ nghi. Ðó chỉ là "giữ đạo" chứ không phải "sống đạo".

3. Cuộc biến hình và cuộc hấp hối của Chúa


Linh mục Mark Link (trong quyển Sunday homilies, Year A) đã so sánh việc Ðức Giêsu biến hình và việc Ngài hấp hối:


Cả hai việc cùng diễn ra trên núi: biến hình trên núi Tabor, hấp hối trên núi Cây Dầu.

Ở hai nơi, Ðức Giêsu đều biến hình: trên núi Tabor Ngài biến từ hình dáng loài người thành hình dáng Thiên Chúa; trên núi Cây Dầu, từ hình dáng Thiên Chúa vinh quang thành hình dáng con người yếu đuối.
Hai việc biến hình đều xảy ra lúc Ðức Giêsu đang cầu nguyện.

Và cả hai biến cố này đều xảy ra trước mắt 3 nhân chứng Phêrô, Giacôbê và Gioan.
Dáng vẻ yếu đuối của Ðức Giêsu là hình ảnh của Ađam cũ, còn dáng vẻ uy nghi sáng láng là hình ảnh của Ađam mới. Thân phận của chúng ta cũng thế: Có những lúc chúng ta sốt sắng ngất ngây, như Ðức Giêsu trên núi Tabor. Khi ấy chúng ta cảm thấy mến Chúa yêu người quá sức; chúng ta muốn ở mãi trong tình trạng ngây ngất đó; Nhưng rồi lại có những lúc chúng ta suy sụp trầm trọng, như đang ở núi Cây Dầu. Khi ấy, phần Ađam cũ trong ta nổi dậy mãnh liệt. Chúng ta cảm thấy chán nản, không ai thương mình và mình cũng không muốn thương ai. Hình như Thiên Chúa cũng xa lánh mình.

Nhưng có một chi tiết quan trọng là Ðức Giêsu đã luôn cầu nguyện trong cả hai biến cố đó. Chính sự cầu nguyện đã liên kết thống nhất 2 phương diện ngược hẳn nhau trong cùng một con người của Ngài.

Mark Link đã kết thúc bài suy gẫm của mình bằng lời kinh sau đây:

Lạy Thiên Chúa, xin cho con được nếm những giây phút ngất ngây như Ðức Giêsu trên núi Tabor. Trong những lúc đó xin cho con biết làm như Ðức Giêsu xưa: con sẽ hướng về Chúa để cầu nguyện, và con sẽ được nghe lời Chúa nói "Con là con yêu dấu của Cha".

Lạy Thiên Chúa, khi con gặp những lúc suy sụp, xin cũng cho con biết làm như Ðức Giêsu xưa: con cũng hướng về Chúa để cầu nguyện. Và khi đó con cũng được bàn tay Chúa an ủi, nâng đỡ và xoa dịu con.

4. Mảnh suy tư


a/ Biến hình

Không phải chỉ có một lối biến hình, mà có hai: biến hình nên tốt hơn và biến hình thành xấu hơn, tuỳ vào tác nhân gây nên sự biến hình ấy.

Trong các môn đệ Ðức Giêsu, Gioan là thí dụ của lối thứ nhất và Giuđa là thí dụ của lối thứ hai.

Những tác nhân ảnh hưởng giúp biến hình nên tốt là những gì ta yêu, những gì nâng tâm hồn ta lên cao, những gì làm ta thức tỉnh, những gì kêu gọi ta bước tới, những gì mở rộng cửa lòng ta ra...

b/ Hiếu động

Phêrô là một con người hiếu động, luôn cần làm một cái gì đó.
Trên núi biến hình, thay vì thinh lặng chiêm ngưỡng, ông lại muốn dựng 3 chiếc lều.
Không phải mọi thời trong cuộc sống đều phải dùng để làm một cái gì đó.

Có thời phải yên tĩnh
- để nghỉ ngơi
- để suy nghĩ
- để lắng nghe
- để kinh ngạc
- để chiêm ngưỡng
- để tôn thờ

V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI


CT: Anh chị em thân mến
Hôm nay Ðấng Cứu độ chúng ta tỏ vinh quang Người cho ba môn đệ được thấy. Chúng ta hãy tôn vinh Người và tin tưởng cầu xin.

1. Trước khi chịu khổ hình Thập giá / Ðức Kitô đã tỏ vinh quang cho các môn đệ được thấy / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho Hội Thánh trên đường lữ thứ trần gian / được nhìn thấy vinh quang trong Thánh giá / và tin thật Chúa đã chiến thắng khải hoàn.

2. Mỗi ngày qua màn ảnh truyền hình / qua báo chí / chúng ta chứng kiến biết bao đau khổ trong cuộc sống / đau khổ vì thiên tai / vì chiến tranh / vì sự độc ác của người khác / đau khổ do bệnh tật / do quá nghèo túng / Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa ban cho những anh chị em đang gặp thử thách / một niềm tin yêu và hy vọng để vui sống.

3. Ước mơ tha thiết của con người ở mọi thời đại / là được sống hạnh phúc / mà thái độ của Thánh Phêrô trong bài Tin Mừng hôm nay là một ví dụ điển hình / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho tất cả mọi người / đều tìm được hạnh phúc trong đời sống riêng tư của mình.

CT: Lạy Chúa, Ðức Giêsu Kitô Con Chúa đã chuẩn bị cho các tông đồ khỏi hoang mang trước mầu nhiệm thập giá, nhưng luôn vững tin vào sự tất thắng của Người. Xin cũng ban cho chúng con một niềm tin sắt đá, để chúng con có thể đứng vững trước mọi giông tố phũ phàng của cuộc đời. Chúng con cầu xin...

VI. TRONG THÁNH LỄ


- Trước kinh Lạy Cha: Chúng ta được Thiên Chúa nhận làm con. Vậy trong tâm tình hiếu thảo, chúng ta hãy dâng lên Ngài lời Kinh lạy Cha do chính Ðức Giêsu đã dạy.

- Trước lúc Rước lễ: "Ðây Chiên Thiên Chúa, Ðấng làm biến đổi cuộc sống chúng ta khi xoá tội lỗi trần gian. Phúc cho ai được mời đến..."

VII. GIẢI TÁN


Anh chị em đã được biến hình nên giống Ðức Giêsu. Anh chị em hãy ra về bình an và tỏa chiếu ánh sáng Ðức Giêsu cho mọi người chung quanh.

Lm. Carôlô Hồ Bạc Xái

</td></tr></tbody></table></center>

leconduc
2008-02-15, 14:08
Chúa Nhật 2 Mùa Chay
Đức Giêsu - Con đường cứu độ duy nhất
"Ngước mắt lên, các ông thấy chẳng còn ai, trừ ai một mình Chúa Giêsu" (Mt 17:8).

Trong cuốn sách tựa đề "Gương Hiếu Thảo", tác giả Phan Như Huyên có thuật lại gương chí hiếu của Công Chúa An Thường như sau: An Thường là con gái thứ tư của vua Minh Mạng. Nàng rất thông minh và thảo hiếu. Năm lên 9 tuổi, mẹ của công chúa bị bịnh. Lúc đó vào dịp lễ Vạn Thọ, các hoàng tử công chúa đều được triệu vào cung để chúc tuổi vua cha. Nhà vua cho các hoàng tử được ăn thịt dê. An Thường chỉ ngậm thịt trong miệng chứ không nuốt. Vua thấy lạ mới hỏi nguyên do, cô trả lời: "Con nghe nói thịt dê bổ lắm, nên con ngậm về cho mẹ đang bị bịnh ăn cho mau khỏe". Nghe vậy, vua cảm động quá, mới truyền đem khay lấy thêm thịt để An Thường đưa về cho Mẹ. Đến khi Vua Minh Mạng chết, nàng để tang ba năm, sống bên lăng cha cho trọn đạo hiếu.

Khi đề cập đến đạo hiếu trong văn hoá Việt Nam, Đức TGM Stephanô Nguyễn Như Thể của TGP Huế tại Thượng Hội Đồng Giám Mục Á Châu, đã phát biểu: Người Việt Nam chịu ảnh hưởng sâu đậm của Khổng giáo, Lão giáo, Phật giáo. Cả ba tôn giáo đó đều cho lòng hiếu thảo là nhân đức căn bản của gia đình và xã hội. Việc sốt sắng tôn kính và phục vụ cha mẹ khi còn sống cũng như lúc qua đời là một bổn phận ưu tiên. Luân lý và văn minh đều tùy thuộc vào bổn phận này.

Có lẽ trong những quốc gia mà đạo hiếu bám rễ sâu vào lòng người như Việt Nam, Trung Quốc, Thái Lan, Ấn Độ..., nơi mà "tứ đại đồng đường", ba bốn đời vẫn ở chung nhau dưới một mái nhà, thì việc rao giảng hay đón nhận Kitô giáo sẽ không phải là một chuyện dễ dàng. Tại sao thế?

Lý do là vì nhiều người cảm thấy băn khoăn muốn phải kháng khi nghe Đức Giêsu nói: "Ai đến với Ta mà không bỏ cha mẹ, vợ con, anh chị em và cả mạng sống mình thì không thể làm môn đệ của Ta" (Lc 14:26).

Vấn đề được đặt ra là: "Trên thế gian này có gì cao đẹp cho bằng tình cảm cha mẹ con cái, vợ chồng, anh em, và có gì quí giá cho bằng sự sống, ấy thế mà Đức Giêsu nào đó lại bảo người ta phải hy sinh từ bỏ để có thế gắn bó với Ngài. Thử hỏi Đức Giêsu là ai mà đòi hỏi người ta một việc làm quá đáng như vậy? Phải chăng Đức Giêsu đang dạy con người sống bất hiếu?"

Điều cần xác minh trước hết, ấy là Chúa Giêsu không hề dạy người ta bất hiếu hay bất nghĩa. Ngài đã từng nhắc đi nhắc lại điều răn thứ 4 là giới răn dạy người ta thảo kính với mẹ cha. Khi một chàng thanh niên đến hỏi Chúa Giêsu làm thế nào để được hạnh phúc đời đời, câu trả lời của Ngài đã có phần: "ngươi phải thảo kính cha mẹ". Ngay khi trên thập giá, trước lúc tắt hơi, Ngài vẫn quan tâm đến Mẹ Maria và lo liệu để Gioan đón Mẹ về nhà chăm nom. Thế nên không thể nào nói Chúa Giêsu bất hiếu hay dạy người ta sống bất hiếu được.

Vậy thì làm sao để lý giải được câu nói trên đây của Chúa Giêsu?

Thật ra có gì khó hiểu đâu nếu như có những con người đã vì một đất nước trần thế, một đất nước nay còn mai mất, nay vào tay chế độ này mai vào tay chế độ khác, mà họ còn dám dấn thân và hy sinh cha mẹ anh em cùng sự sống, thì với một đất nước vĩnh hằng, một đất nước được thống trị bởi Đức Giêsu, vua tình yêu và chân lý, thì có gì là khó hiểu khi có những con người dám liều bỏ hết tất cả để đi theo vị vua đó và xây dựng đất nước đó.

Mấy ai lại không biết một Thomas More dám bỏ vua Henry VIII, chấp nhận xa vợ con, và cuối cùng là mất mạng sống để bênh vực cho chân lý trung tín yêu thương, một vợ một chồng, mà Vua Giêsu đã truyền dạy.

Mấy ai lại không biết một Giêrađô Majella trốn nhà ra đi sau khi ghi vội cho mẹ mấy lời: "Mẹ ở nhà con đi làm thánh". Hay một Charles Cornay đã can đảm bước qua mình song thân, lên đường đi rao truyền chân lý Nước Trời cho Việt Nam, chấp nhận biết bao khốn khó nghèo khổ, và rồi cuối cùng chấp nhận cái chết lăng trì vì con người có tên Giêsu.

Nhưng không phải là ai cũng hiểu rõ được bản chất thực sự của Đức Giêsu để dám bước theo Ngài cách can đảm và quyết liệt. Lắm khi người ta lại cho Ngài chỉ giống như một hiền triết, hay một vĩ nhân, hoặc một nhà sáng lập tôn giáo nào đó. Nhưng một hiền triết, một vĩ nhân, hay một người sáng lập tôn giáo như Đức Khổng, hay Đức Lão, hoặc Đức Phật, thì cũng chỉ là những con người nói về yêu thương và dạy về chân lý, khuyên bảo chúng sinh làm lành lánh dữ, chứ các ngài không là yêu thương, hay là chân lý. Nhưng Đức Giêsu thì trái lại, Ngài là yêu thương, là Đường, là Sự Thật, và là Sự Sống. Quan trọng là chỗ đó! (ĐC Fulton J. Sheen).

Thế thì, một khi nhận thức và xác tín Đức Giêsu chính là chân lý soi sáng đường đi cho con người, là tình yêu đưa đến một sự sống phong phú tràn đầy, thì việc bước theo Ngài, làm môn đệ của Ngài sẽ là bước đi tất yếu cho những ai muốn sống sự thật, muốn sống yêu thương, và muốn trở nên con người toàn vẹn. Ngoài Đức Giêsu Kitô, sẽ không còn ai có thể lấp đầy khát vọng đó.

"Ngước mắt lên, các ông thấy chẳng còn ai, chỉ trừ một mình Chúa Giêsu". Hai nhà đại tiên tri và lãnh đạo tôn giáo là Êlia và Môisen biến mất. "Chỉ còn một mình Chúa Giêsu". Theo nhận định của một nhà chú giải: rồi đây "mọi chủ thuyết triết học, mọi ý thức hệ vang bóng một thời rồi cũng sẽ bị lãng quên". Các tinh hoa của mọi nẻo đường cũng chỉ qui về một mối trong Đức Giêsu, Đấng là Đường duy nhất dẫn đến Chân Thiện Mỹ của muôn vật muôn loài.

Thật chí lý thay niềm xác tín của Giáo hội: "Không có ơn Cứu Độ ngoài Đức Giêsu"..

Lm Bùi Quang Tuấn, CSsR
NS Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp

leconduc
2008-02-15, 14:09
Chúa Nhật 2 Mùa Chay
Mở lễ mừng
Nhiều năm trước đây, có lời đồn thổi rằng: trong sáu mươi ngày nữa, cái mỏm của miền nam Florida sẽ chìm xuống năm mươi bộ dưới mặt nước. Làm gì bây giờ? Các khoa học gia, kỹ sư, chính trị gia rối loạn không biết phải làm gì. Ông thị trưởng của thành phố quyết định mời các nhà lãnh đạo các tôn giáo trong vùng đó đến và nói: "Các ông hãy nói cho chúng tôi biết phải làm gì với sự kiện này," ông thách thức họ. Một nhà lãnh đạo tôn giáo đạo mạo nói: "Giải pháp là cầu nguyện. Chúng ta cần phải cầu nguyện." Người khác nói là cần lập một nhóm nghiên cứu sự việc. Người khác thì nghĩ rằng nên di chuyển dân chúng đi là giải pháp hay nhất. Nhà triết gia lỗi lạc trong nhóm nói đơn giản rằng: "Những gì sẽ xảy ra, sẽ xảy ra." Cuối cùng một nhân công trong tiệm cà phê lên tiếng. "Ta hãy tìm xem làm sao có thể sống 50 bộ dưới mặt nước." Điều dĩ nhiên! "Làm sao có thể sống!"
Dưới 50 bộ từ mặt nước, trên 50 bộ từ mặt nước, bất cứ ở đâu, làm sao để sống! Cách thế thực tiễn nhất mà Đức tin phải giúp ta đối diện với những thách đố hàng ngày của cuộc sống.
Nhớ lại câu truyện sáng tạo trong sách Sáng Thế -- Chúa dựng nên địa cầu từng ngày một, bắt đầu từ dự tưởng, phác hoạ ra, rồi dựng nên cách tốt đẹp… và sau công trình sáng tạo mỗi ngày Chúa công bố: "Hãy nhìn lên, vĩ đại thay! Nhìn rõ đi!" với một thiên thần gần đó.
Thánh Kinh viết: VÀ CHÚA THẤY NHỮNG GÌ NGÀI SÁNG TẠO LÀ TỐT ĐẸP!
Đến ngày cuối khi nhìn lại toàn thể những gì Ngài đã dựng nên Chúa thấy hết mọi sự Ngài dựng nên là công trình rất tốt đẹp!
Sau này trong Cựu Ước, sách Gióp, tác giả nói mạnh mẽ hơn rằng trong công trình sáng tạo, "các ngôi sao mai đồng lên tiếng ca tụng, và thiên binh thiên thần vang lên trong niềm vui" (Gióp 38:7). Chúng ta là thành phần trong công trình tay Chúa, chúng ta phải mở lễ mừng! Ngay cả khi sự chết hoành hành trong tôi, và sự sống vẫn có trong mình bạn," Thánh Tông Đồ Phaolô nói. Và không có gì, không ai, không vật nào có thể làm chúng ta ngưng sống.
Tác giả Gerald Kennedy thường hay nhắc lại lần ông thăm văn phòng của ông giám đốc viện thí nghiệm Bell như sau: Trên bàn ông giám đốc, có một hộp gỗ nhỏ bằng bao thuốc lá. Bên trong hộp có một cái tay vặn. Khi tay vặn được mở, một tiếng réo kêu lên, nắp hộp từ từ mở ra và một bàn tay bằng kim loại giơ lên. Một lúc sau bàn bay lại tự hạ xuống, nắp hộp từ từ đóng lại và tiếng réo im bặt. Một chu kỳ hoàn tất. Chiếc hộp này không có làm gì ngoài việc hoàn tất một chu kỳ rồi tự tắt.
Khi chiếc hộp mở ra, nói đến việc Chúa tạo dựng mọi sự mới mẻ trong sách Sáng Thế, và khi chiếc hộp đóng lại qua cuốn cuối cùng của Thánh Kinh là sách Khải Huyền, "Ta làm nhiều điều mới… Ta lau khô những giọt trên mắt." Thiên Chúa tiếp tục tạo dựng… và chúng ta có đủ lý do để mở lễ mừng!
Khi chiếc hộp đóng lại "sự chết sẽ không còn, than van và khóc lóc sẽ không còn," đó là lời tuyên bố của sách Khải Huyền. Bạn có thể tưởng tượng ra không? Một thế giới không xe tang, không hòm ván, không nhà xác, không nghĩa địa, không an táng, không quần áo thê lương ảm đạm. Một thế giới mà trong đó sự chia ly không có ý nghĩa. Thiên Chúa sẽ làm nhiều điều mới! Bạn có thể tưởng tượng ra chưa? Và một chút hé mở về thiên đàng đó không đủ lý do cho chúng ta vui mừng hay sao?
Chúa luôn đổi mới trong việc sáng tạo, trong khi chúng ta là thụ tạo không mấy thích thay đổi. Ngài đến và cư ngụ giữa tạo vật của Ngài, với tôi nam tớ nữ của Ngài. Điều đó không đủ cho chúng ta vui mừng sao? Ngài ở giữa chúng ta lau khô lệ sầu qua các tác vụ thánh trong giáo hội, và ngày ngày qua những cố gắng của con người, họ chứng tỏ tình yêu thương vô điều kiện theo gương mẫu của Chúa.
Đức tin chỉ cho chúng ta rằng Chúa chúng ta thờ là Chúa, là Đấng cứu chuộc, đã xuống tận vực thẳm tội lỗi của con người để cứu ta.
* Lễ Sinh Nhật: bởi sự Chúa làm người, Ngài quý trọng chúng ta.
* Thứ Sáu Tuần Thánh: qua sự đóng đinh, Ngài cho chúng ta một giá trị.
* Phục Sinh: qua sự sống lại, Ngài chỉ cho ta công trình vĩ đại nhất Ngài làm.
Và nếu như vậy cũng chưa đủ cho chúng ta vui mừng, thì có lẽ vì chúng ta quá vô tình.
Bài Tin Mừng hôm nay nói đến việc Chúa Biến Hình: Một sự việc vĩ đại huy hoàng, Thánh Sử Mátthêu nói cho chúng ta biết như thế.
Chúa Giêsu đưa Phêrô, Giacôbê và em ông là Gioan với Người lên núi cao. Và Người đã biến hình trước mặt các ông, Mặt Người sáng như mặt trời, áo Người trắng dạ hào quang… đột nhiên, một đám mây bao phủ họ và từ đám mây có tiếng phán, "Này là Con Ta yêu dấu, đẹp lòng Ta mọi đàng, Hãy lắng nghe Người" (Mt 17:1-2,5)
Hãy lắng nghe lời Người để qua cuộc sống đầy tình người của bạn, kẻ khác có thể nhìn thấy vinh quang Thiên Chúa Tình Yêu chiếu tỏa ra.
Vào một Chúa Nhật, trên đường từ nhà thờ về, một em gái nhỏ có tên là Mary Lou quay lại hỏi mẹ, "Má ơi, cha giảng rằng Chúa thì to lớn hơn mình, có phải thế không?" "Đúng đó con," bà mẹ trả lời. Rồi em bé hỏi tiếp, "Cha nói Chúa sống trong ta, có thật thế không?" "Đúng đó con," bà mẹ trả lời. "Vậy thì," bé gái nói, "nếu Chúa to lớn hơn ta và Ngài sống trong ta, Chúa phải chiếu qua ta?"
Đúng đó, Mary Lou, Ngài phải chiếu qua ta, chỉ khi nào chúng ta lắng nghe Chúa và sống theo đường lối Ngài muốn ta sống, cách sống mà Ngài muốn là yêu thương tha nhân như Ngài yêu thương chúng ta!
Dưới nước hay trên nước, bất cứ ở đâu, hãy yêu thương nhau. Và luôn để tình yêu đó chiếu qua ta, lúc đó bạn sẽ khám phá ra những lý do tuyệt vời để mở lễ mừng cho cuộc đời ta.
Đền Thánh Khiết Tâm Mẹ