PDA

View Full Version : Suy Tư Và Cầu NGuyện Trong Cuộc Sống Đời Thường


vanquyen
2008-05-12, 14:06
1. TÂM SỰ VỚI CHÚA



http://www.vietcatholic.net/PhotoArt/thach-nguyenkn.jpg (http://www.vietcatholic.net/PhotoArt/thach-nguyenk.jpg)

<table class="MsoNormalTable" style="" align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"> <tbody><tr style=""> <td style="padding: 0cm;" valign="top">



</td> </tr> </tbody></table>
Nhắc đến cuộc đời của thánh Gioan Maria Vianney, cha sở họ Ars. người ta không thể quên âu chuyện sau đây về một nông dân xứ Ars. Mỗi ngày trước khi ra đồng anh đều ghé vào nhà thờ cầu nguyện giây lát rồi mới rar đồng, khi trở về anh cũng ghé vào nhà thờ cầu nguyện như vậy. Trong xứ ai ai cũng nể và khính phục. Một hôm có người hỏi:

- Ngày ngày ông ghé vào nhà thờ mấy lần để làm gì thế?.

Anh nông dân trả lời:

Tôi bàn chuyện với Chúa và Chúa bàn chuyện với tôi.

"Tôi bàn chuyện với Chúa và Chúa bàn chuyện với tôi" câu trả lời của anh nông dân xứ Ars diễn tả được gốc rễ của việc cầu nguyện. Hoạt động không cầu nguyện là vô ích trước mặt Thiên Chúa. Máy móc tự độngcó thể làm hơn con người, cầu nguyện là nền tảng của đời sống thiêng liêng, vì lúc cầu nguyện con người nối liền sự kết hợp với Thiên Chúa".

Bí quyết nuôi dưỡng đời sống Kitô là cầu nguyện, không cầu nguyện, dù có làm phép lạ ta cũng đừng tin. Các tông đồ đã thưa với Chúa Giêsu rằng:" Lạy Thầy xin dạy chúng con cầu nguyện" VÀ Chúa Giêsu đáp:" Khi các con cầu nguyện hãy nói: Lạy Cha chúng con ở trên trời. Xin làm cho danh cha vinh hiển, triều đại Cha mau đến. Ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời. Xia Cha cho chúng con hôm nay lương thực hàng ngày. Và tha tội cho chúng con, như chúng con cũng tha cho những người có lỗi với chúng con. Xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ". Thật vậy, nếu các con tha loỗi cho người ta thì Cha các con ở trên ttrời cũng sẽ tha thứ cho các con. Nhưng nếu các con không tha thứ cho người ta, thì Cha các con cũng sẽ không tha lỗi cho các con".

Trong vài phút suy niệm này chúng ta hãy chú ý tới tinh thần phải có khi cầu nguyện. trong đoạn Phúc ÂM vừa đọc trên đây, Chúa Giêsu đã dạy các môn đệ lời kinh lạy Cha như những lời dạy nói về tinh thần phải có khi cầu nguyện, đó là tinh thần tha thứ cho kẻ xúc phạm đến mình và tinh t hần đơn sơ khiêm tốn, nhằm gặp gỡ thân tình với Chúa hơn là nói nhiều lời ngoài môi miệng. Khi anh cầu nguyện, thì đừng nhiều lời như kẻ ngoại giáo, vì họ nghĩ rằng nói nhiều thì được nhiều". Vì suốt ngày rao giảng Tin mừng nên mỗi khi đêm về, quì gối trước Chúa Giêsu Thánh thể, Thánh Phanxico có những lúc quá mệt mỏi phải ngủ gật trên bàn thờ, lúc ấy Ngài cầu nguyện với Chúa một caách đơn sơ như sau:" Lạy Chúa nếu linh hồn con khong 6tỉnh thức được với Xhhúa, thì ít nữa xác con đây muốn ở gần Chúa ".

Cầu nguyện là tâm sự với Chúa là Cha chứ không phải làm bài. Giờ cầu nguyện là giờ của quả tim chứ không phải là giờ của lý luận. Đừng nặn óc bóp trán để trình bày với Chúa. Khi chúng ta cầu nguyện, chúng ta không cô độc lẻ loi một mình. Thánh Phaolo tông đồ giải bày như sau: " Chúng ta không biết phải cầu nguyện như thế nào cho phải, nhưng Chúa Thánh thần cầu nguyện cho chúng ta với những lời kêu vang không thể diễn tả được".

Nhờ bí tích rữa tội mà ta đã lãnh nhận, mỗi người Kitô sẽ được kết hợp với Chúa Giêsu Kitô và được lãnh nhận hồng ân Chúa Thánh Thần để phát triển đời sống con người trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống. Nếu ta không phải là người cầu nguyện thì không ai tin ta làm việc vì Chúa. Nếu muốn biết công việc tông đồ của ai thế nào thì hãy xem người đó có cầu nguyện hay không và cầu nguyện ra sao.

Lạy Chúa, xin hãy thương ban cho chúng con được tràn đầy Chúa Thánh Thần để canh tân chính mình và anh chị em trong môi trường chúng con sống. Xin Chúa sống trong con cho gắng bó với Chúa để con ở luôn trong Chúa. Xin đốt nóng tim con trong Thánh Thần siêu vời để con ở trong Chúa mãi mãi.

vanquyen
2008-05-12, 14:09
<st1>2. TÔN TR</st1>ỌNG PHẪM GIÁ CON NGƯỜI



<table class="MsoNormalTable" style="" align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"> <tbody><tr style=""> <td style="padding: 0cm;" valign="top">
</td> </tr> </tbody></table>

http://idfmedias.fr/agendasidf/wp-content/fete-humanite.jpg




Người đã từng điều khiển bệnh viện phá thai lớn nhất thế giới vừa mới đến Phi Luật Tân. Ông đến đây không phải để cổ vỏ cho hành vi phá thai mà để tham dự một hội nghị quốc tế bàn về hậu quả khủng khiếp của việc phá thai.

Trong thời gian làm giám đốc bệnh viện chuyên phá thai, Bác sĩ Bernad Nafanson đã từng tham gia thực hiện khoảng bảy mươi lăm ngàn vụ phá thai. Trong cuộc phỏng vấn dành cho tờ báo xuất bản tại Phi Luật Tân, Bác sĩ Bernad Nafanson thú nhận ông đã bắt đầu lao vào tội ác này từ năm 1964 và nạn nhân đầu tiên của ông chính là đứa con gái của ông với một người bạn gái. Ông cho biết rằng tại New York Hoa kỳ, tính cho tới năm 1993 là năm ông quyết định từ bỏ tội ác, bệnh viện của ông phải chịu trách nhiệm về tất cả bảy mươi ngàn vụ phá thai. Ông cũng nói rằng ông là người đầu tiên thúc đẩy việc hợp thức hoá hành động phá thai tại <st1>Hoa K</st1>ỳ hồi năm 1968. Bác sĩ Bernad Nafanson nói như sau:" Là một người vô thần không biết kinh sợ Thiên Chúa là gì, tôi không hề cảm thấy áy náy trong lương tâm, tôi chỉ muốn giúp đở những người đàn bà bất đắc dĩ phải mang thai".

Quyết định trở lại đạo Công giáo của Bác sĩ Bernad Nafanson đã đến trong một biến cố xảy ra tại Montreal, Canada. Lúc đó, một người đàn bà đã nhờ ông giúp phá thai. Thai nhi đã hầu như gần chết bởi tay của người cha. Bác sĩ Bernad Nafanson kể lại:

Khi tôi thấy người đàn bà này, tôi bắt đầu có cái nhìn khác về sự sống. Tôi bỗng nhận ra rằng đuợc sống là một điều kỳ diệu biết chừng nào, cần phải dành cho các thai nhi không được sinh ra đặc ân được vui hưởng cuộc sống".

Hiện nay, bác sĩ Bernad Nafanson là thành viên của một nhóm người Mỹ đang tranh đấu để bãi bỏ luật cho phép phá thai. Ông nói rằng bệnh viện do ông điều khiển tại New York gồm có ba mươi lăm bác sĩ, tám mươi lăm y tá, mỗi ngày họ thực hiện một trăm hai mươi vụ phá thai với giá một trăm hai mươi lăm Mỹ Kim một vụ. Mỗi năm, bệnh viện này thu nhập từ sáu đến bảy triệu mỹ kim.

Sau đây là lời khuyên mà ông dành cho tất cả những ai đang tham gia vào hành động phá thai. Họ cần phải nghiên cứu kỹ càng hơn sinh thái học, hình thể học và những động thái của thai nhi để nhận thức rằng đây là một con người. Đây là một thành phần trong cộng đồng của Chúa, cần phải được bảo vệ bằng bất cứ giá nào. Giết thai nhi là một xúc phạm đến Chúa và gia đình nhân loại.

Kinh nghiệm trên đây của bác sĩ Bernad Nafanson gợi lên câu nói thời danh của văn hào Nga Doctoievski:" Nếu không có Thiên chúa thì con người có thể phạm bất cứ tội ác nào". Như viên bác sĩ đã thú nhận chính vì vô thần, nghĩa là không hề biết kính sợ thiên Chúa là gì cho nên ông mới xem nhẹ hành động sát hại thai nhi. Bất cứ một hành vi tội ác nào cũng đều bắt đầu bằng sự chối bỏ Thiên Chúa. Những trang đầu tiên của Thánh kinh cho ta thấy rõ diễn tiến ấy. Ông bà nguyên tổ loài người đã khởi đầu hành trinh tội lỗi bằng hành động chối bỏ và loại trừ Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống. Như thế, tội lỗi , theo định nghĩa, là một hành vi chối bỏ và khước từ Thiên Chúa, nhưng bởi vì con người là hình ảnh của Thiên Chúa cho nên khi chối bỏ và chà đạp con người, con người cũng chối bỏ và chà đạp chính Thiên Chúa. Thiên Chúa là Đấng mà con người không thể không xúc phạm khi xúc phạm đến con người .

Mùa chay là trường dạy bác ái. Giáo hội mời gọi chúng ta đào sâu ý thức về phẫm giá con người. Tôn trọng phẫm giá của chính mình là tôn trọng tiếng nói của lương tâm mà Thiên Chúa đã ghi khắc trong đáy thẫm tâm hồn. Tôn trọng phẫm giá của tha nhân là biết nhận ra và tôn trọng hình ảnh của Thiên Chúa trong mỗi người từ lúc còn trong lòng mẹ cho tới khi chết.

Lạy Chúa Giêsu, để mạc khải cho chúng con Thiên Chúa Cha, Chúa đã tự đồng hoá với mỗi một con người, nhất là kẻ bé mọn nhất trong xã hội. Xin cho chúng con luôn biết nhận ra và yêu mến Chúa trong mỗi một tha nhân.

vanquyen
2008-05-12, 14:17
3. SỨC MẠNH CỦA ĐỨC TIN



<table class="MsoNormalTable" style="" align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"> <tbody><tr style=""> <td style="padding: 0cm;" valign="top">
</td> </tr> </tbody></table> http://tbn0.google.com/images?q=tbn:ZTr1xSVMnO8oXM:http://jimcourbis.files.wordpress.com/2007/05/fotolia_1659653-anges-humanite.jpg (http://images.google.fr/imgres?imgurl=http://jimcourbis.files.wordpress.com/2007/05/fotolia_1659653-anges-humanite.jpg&imgrefurl=http://jimcourbis.wordpress.com/category/alcyon/&h=1457&w=1303&sz=546&hl=fr&start=2&sig2=e78M_htcrl5wGWwOzYffcw&um=1&tbnid=ZTr1xSVMnO8oXM:&tbnh=150&tbnw=134&ei=7-8nSIDbF4i0-gK1wrS4DA&prev=/images%3Fq%3DHumanit%25C3%25A9%26um%3D1%26hl%3Dfr% 26rlz%3D1B3GGGL_frFR238FR238%26sa%3DN)



Một tác giả Mỹ đã ghi lại một câu chuyện về niềm tin như sau:

Tại một vùng bên <st1>Hoa K</st1>ỳ, những tháng ngày nắng hạn kéo dài đã làm cho những cánh đồng nứt nẻ vàng úa. Ngày nào người dân trong vùng cũng ngước mắt nhìn lên trên trời với niềm mong đợi sẽ có một tín hiệu tốt, nhưng đất vẫn khô cằn, mưa vẫn không chịu rơi.

Một ngày chủ nhật nọ, tất cả các mục sư tại các nhà trong vùng kêu gọi mọi người đến tham dự một buỗi cầu ngyện chung tại quảng trường thành phố để xin trời đổ mưa. Mọi người được yêu cầu đừng mang theo bất cứ điều gì ngoài niềm tin của mình. Vào giữa trưa một ngày thứ bảy, tất cả mọi cư dân trong vùng đều tập trung tại quảng trường. Tất cả đều tin tưởng sức mạnh của lời cầu ngyện. Họ đến đó tràn trề hy vọng. Các vị mục sư rất cảm động khi nhìn thấy đám đông đã hưởng ứng lời kêu gọi của họ. Từng đám đông đứng sát bên nhau, nắm tay nhau liên kết với nhau tron gcùng một niềm tin và hy vọng. những bài Thánh ca được cất lên một cách sốt sắng. Mọi người đều tin tưởng và chờ đợi phép lạ. khi buổi cầu nguyện vừa kết thúc, như có một lệnh thần diệu nào đó, những giọt mưa nhỏ đã bắt đầu rơi, những tiếng reo hò cũng bắt đầu vang lên. Mọi người đều phấn khởi trước phép lạ tỏ tường. Cầm trong tay bất cứ đồ vật gì, người ta cũng giơlên để biểu lộ niềm hân hoan. Nhưng từ xa nhìn về đám đông người ta chỉ nhìn thấy một biểu tượng đáng chú ý, đó là hình ảnh một cậu bé trai chín tuổi cầm dù giương lên cao. Em là người duy nhất mang theo dù để chuẩn bị đón mưa.

Thánh Augustino đã nói như sau: " Có đức tin là tin những gì chúng ta không thấy và phần thưởng của đức tin là thấy những gì chúng ta tin".

Trong câu chuyện trên đây, mọi người tham gia buổi cầu nguyện xin trời đổ mưa đều là những người có lòng tin nhưng người duy nhất nhận được phần thưởng của lòng tin là em bé trai cầm theo chiếc dù để trú mưa. Lắm khi trong cuộc sống đức tin, chúng ta tưởng mình tin, nhưng kỳ thực chúng ta chưa dám thể hiện những cử chỉ đích thực của lòng tin. Đúng hơn, niềm tin của chúng ta chưa đủ mạnh đựoc thể hiện bằng những hành động cụ thể đòi hỏi nhiều hy sinh và từ bỏ. Một em bé cầm dù giữa đám đông, đó là hnình ảnh của những đòi hỏi của đức tin.
Sống đức tin đích thực là dám sẳn sàng ngoi lên giữa đám đông để sống thực cho những đòi hỏi của đức tin. Sống đức tin đích thực là sẳn sàng lội ngược dòng để cố gắng thực thi những giá trị của Tin mừng.

Mùa chay là trường đào luyện của đức tin. Với những cố gắng chay tịnh hy sinh từng ngày, chúng ta được mời gọi đi vào một đức tin trưởng thành hơn. Sức mạnh của đức tin không dựa vào những biểu dương của số đông mà ở sự gặp gở của cá biệt thâm sâu của tâm hồn mỗi người, của Chúa. Đó là sức mạnh mà Chúa Giêsu đã nói đến khi Ngài mượn hình ảnh của hạt cải để nói về lòng tin: " Nếu các con có đức tin bằng hạt cải, các con có thể chuyển núi dời non".

Lạy Chúa, cảm tạ Chúa đã ban cho chúng con đức tin. Không có ơn Chúa, chúng con không làm được việc gì. Xin Chúa gia tăng lòng tin cho chúng con để chúng con luôn nhận ra muôn ơn lành của Chúa và đáp trả một cách quảng đại bằng những cố gắng sống cho đến cùng niền tin của chúng con.

vanquyen
2008-05-12, 14:23
4. SỐNG ĐỜI CẦU NGUYỆN

<table class="MsoNormalTable" style="" align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"> <tbody><tr style=""> <td style="padding: 0cm;" valign="top"> </td> </tr> </tbody></table>
http://shoutai.missionjapan.org/communication/data/praying%20girl.jpg



Một ngày kia, các tu sĩ hỏi thầy Serovin:
- Làm sao mà thầy có thể bảo những người thợ kia làm việc chăm chỉ đến thế mà không cần trông chừng họ, trong khi mắt chúng con không rời họ mà họ vẫn đánh lừa chúng con?
Thầy Serovin trả lời:
- Tôi cũng không rỏ. Tôi chỉ biết rằng vào mỗi buổi sáng, trước khi tới xưởng, tôi cầu nguyện cho họ. Tôi đến với họ bằng quả tim yêu thương. Khi tôi bước vào xưởng, tôi yêu thương họ với tình yêu thương dạt dào của lòng tôi. Tôi phân công cho họ rồi ra về với quyết định là sẽ cầu nguyện cho họ trong suốt thời gian họ làm việc. trong phòng tôi, tôi đặt mình trước nhan Chúa và cầu nguyện: " Lạy Chúa, xin thương nhớ đến Nicola, cậu còn nhỏ, mới hai mươi tuổi, cậu để lại con đầu lòng và vợ ở dưới quê. Chúa nghĩ xem câu ta đau khổ biết mấy khi phải xa lìa vợ con như thế. Xin chúa gìn giữ gia đình Nicola khỏi mọi tai biến" . Rồi tôi cầu nguyện cho những người thợ khác nữa. tôi sống như vậy đó, tôi cầu nguyện cho mỗi một người thợ, người này rồi đến người khác. Cuối ngày, tôi đến trao đổi với họ vài câu chuyện. Chúng tôi cầu nguyện chung với nhau và họ ra về nghỉ ngơi. Phần tôi, trở lại tu viện với nhiệm vụ còn lại của một đan sĩ.
Lời cầu nguyện luôn đi đôi với công việc bổn phận hàng ngày. Các cộng đoàn tu trì thường tổ chức làm sao để luôn bất cứ giờ nào cũng có một tu sĩ cầu nguyện trước nhan Chúa thay cho những tu sĩ khác đang chu toàn bổn phận nơi khác.
Trong đời sống từng cá nhân, chúng ta tổ chức thế nào để tâm hồn luôn hướng về Chúa, làm sao cho moọi việc hàng ngày được đưa vào trong mọi lời cầu nguyện. Tác giả tập sách Đưòng Hy Vọng đã khuyên các con tinh thần của mình sống đời cầu nguyện như sau: " Con hãy cầu nguyện luôn, không ngừng". Người ta sống không nguyên bởi bánh, mà còn sống bởi lời Chúa,Thánh Thể, Thánh Kinh, Thánh Nguyện. Nếu không, con sẽ không có sự sống thần linh. Lời cầu nguyện của con phải phổ cập, quả tim con phaỉ chứa đựng cả thế gian. Nhưng đừng vì nó mà quên những thực thể trong con và chung quanh con. Đặc biệt, với tâm hồn tận hiến, đáng lẽ trong căn cước phải khai nghề nghiệp là cầu nguyện. Các nghề khác thế gian đều làm cả. Thế gian đòi hỏi con làm đại lý và nài xin con "hãy cầu nguyện cho tôi".
Như thầy đan sĩ Serovin được nhắc tới ở trên, chúng ta cần cầu nguyện luôn, cầu nguyện cho tất cả mọi người, nhất là những ai ta gặp hàng ngày, những ai có liên hệ đến ta.
Cần phải cầu nguyện luôn, cầu nguyện với hết lòng tin tưởng. Trong Phúc âm, Chúa Giêsu đã dạy các tông đồ: " hãy xin thì sẽ được, hãy gõ cửa thì sẽ mở cho. Vì bất cứ ai xin thì sẽ được, ai tìm thì sẽ thấy, ai gõ cửa thì sẽ mở cho. Nào ai trong các người khi thấy con mình xin bánh mà lại đưa cho nó hòn đá ư, hay là nó xin con cá mà lại cho nó con rắn ư?. Vậy, nếu các con dù là kẻ xấu còn lấy của tốt mà cho con cái, phương chi Cha các các con ở trên trời sẽ không ban những sự tốt lành cho những kẻ khấn cầu Ngài hay sao?" (Mt 7,7-12).
Thử hỏi còn có lời nào có sức khuyến khích chúng ta cầu nguyện hơn những lời trên của Chúa Giêsu?.
Thiên Chúa là Cha tràn đầy yêu thương đối với mọi con cái của Ngài. Chúng ta không cầu nguyện vì chúng ta không nhìn nhận, không tin tưởng vào người Cha cao cả là Thiên Chúa. Tin mà không cầu nguyện là chưa tin thật sự. Tác giả tập sách Đường hy vọng đã nhận định như sau:" Con ngạc nhiên vì sao nhiều người mất ơn cứu rỗi, mất đức tin, phản bội giáo hội. trong bao nhiêu lý do luôn luôn có một lý do chính là họ đã bỏ cầu nguyện từ lâu rồi. Một người thánh mà không cầu nguyện là thánh giả. Con đợi xem họ sẽ sụp đỗ không mấy hồi".

Lạy Chúa, xin thương củng cố đức tin nơi con để con được sống kết hiệp với Chúa luôn mãi trong mọi giây phút cuộc đời. Với Chúa cùng tiến bước, con sẽ không còn sợ điều chi nữa. Xin chúa hãy đến ngự trong con cho con luôn sống tinh thần cầu nguyện và trung thành thực thi thánh ý Chúa mọi nơi mọi lúc.

vanquyen
2008-05-12, 14:27
5. NỀN TẢNG ĐÍCH THỰC CỦA GIA ĐÌNH

<table class="MsoNormalTable" style="" align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"> <tbody><tr style=""> <td style="padding: 0cm;" valign="top">
</td> </tr> </tbody></table>
http://www.ninhthuanpt.com.vn/mail_nt/hinh_kem/06/g_2214.jpg


Một người con nuôi đã ghi lại câu chuyện do người mẹ nuôi của mình kể lại như sau:

Tháng 11/1947, trời lạnh như cắt, đây là mùa đông lạnh nhất từ môt trăm năm qua. Khi ba má đến nhà ga thì chiếc xe lửa đã dừng lại, phun ra những đám khói khổng lồ. Sau khi lên tàu, ba má khó có thể ngồi yên vì hồi hộp quá. Ba má chẵng để ý nhiều tới cái lạnh. cảnh vật trông thật đẹp, dường như cả miền đều đóng băng trắng xoá. Sau cùng, ba má tới nơi và đón xe buýt đến một toà nhà vĩ đại. bà giám đốc đang chờ ba má, cho uống trà để ấm người lên, rồi dẫn ba má đi thăm các <st1>em bé. Có</st1> rất nhiều trẻ sơ sinh, trẻ trai, trẻ gái, vài đứa tóc vàng, vài đứa tóc đen, có những đứa mắt xanh và những đứa khác mắt nâu như mắt của con. Ba má nhìn quanh một lúc lâu, có rất nhiều, rất nhiều đứa trong bọn các con rất đẹp. Ba con và má không biết làm sao để chọn. bỗng ba má bước tới một căn phòng mới, ở đó, trong chiếc nôi thứ hai ba má nhìn thấy con. Con đang sụt sịt mũi ngước nhìn ba má như đang chờ đợi ba má từ lâu, và ba má cũng đang chờ đợi con. Ba má cho rằng con là đứa con đẹp nhất trong nhà với làn da màu nâu đáng yêu và với mái tóc đen dày. người ta nói với ba má tên con là Susan và con được bốn tháng tuổi. bà giám đốc hỏi ba má:

- Đứa trẻ này được không?

Ba má đáp:

- Vâng, đây là đứa bé chúng tôi mong muốn.

Ba má quấn con cho ấm và đưa con ra ga. Trên xe lửa, nhiều người lại gần hỏi ba má:

- Ồ, cháu bé đẹp quá! Cháu là con của ông bà phải không?

Ba má đáp:

- Vâng, chúng tôi vừa tuyển chọn cháu.

Mọi người trầm trồ:

Ồ, ông bà chọn được cháu bé có cái nhìn tuyệt vời.

Ba má liền đáp:

- Vâng, chúng tôi đã chọn thế đấy.

Nghe mẹ nuôi tôi kể như thế, trong tôi dậy lên một tâm tình rất đặc biệt. tôi đã được ba má chọn chứ không ohải của trời cho như những đứa con do cha mẹ chúng sinh ra. nhiều năm nay, mỗi lần bước len xe lửa, tôi lại nghĩ đến cặp vợ chồng đang thì thầm với nhau trong toa xe, họ đang tới một nơi nào đó để tiếp nhận một đứa trẻ sơ sinh riêng cho họ. Theo tôi,"ba má đã chọn con" phải là những từ ngữ ngọt ngào nhất trong bất cứ ngôn ngữ nào.

Không thiếu những cha mẹ sát hại đứa con ruột thịt của mình. Không thiếu những cha mẹ mà con cái ra đời một cách bất đắc dĩ. Không thiếu những cha mẹ mà con cái là một gánh nặng. Nếu cha mẹ không chọn con cái mình bằng tất cả tình yêu thương thì máu mủ ruột thịt vẫn chưa phải là nền tảng đích thực của quan hệ giữa cha mẹ và con cái.

Trong phần mở đầu thư gởi giáo đoàn Êphêsô, thánh Phaolo đã nói về quan hệ giữa Thiên Chúa và chúng ta như sau: " Chúc tụng Thien Chúa là thân phụ Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Trong Chúa Kitô, từ cỏi trời người đã thi ân giáng phúc cho chúng ta hưởng muôn vàn ơn phúc của Thánh Thần. Trong Chúa Kitô, Người đã chọn ta trước cả khi tạo thành vũ trụ, để trước Thánh nhan Người ta trở nên tinh tuyền, thánh thiện nhờ tình thương của Người. Theo ý muốn và lòng nhân ái của Người, Người đã tiền đinh cho ta làm nghĩa tử nhờ Chúa Giêsu Kitô để ta hằng ngợi khen ân sủng rạng ngời". Quả thật, chúng ta là con cái Thien Chúa. Tron gThánh Thần, như thánh Phaolo đã khẳng định, chúng ta được quyền gọi Người là Cha bằng tất cả thân thương trìu mến. Đây phải là niềm xác tín nền tảng của người tín hữu Kitô chúng ta, Người yêu thương chúng ta như con ruột thịt của Người. Mỗi chúng ta, dù thấp hèn bé mọn đến đâu cũng đều có một chỗ đứng ư việt trong trái tim của Thiên Chúa.

Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn ý thức được phẩm giá cao trọng của chúng con và biết nhận ra phẩm giá ấy trong mỗi người anh em chúng con.

vanquyen
2008-05-12, 18:24
6. CUỘC SỐNG VĨNH CỮU



<table class="MsoNormalTable" style="" align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"> <tbody><tr style=""> <td style="padding: 0cm;" valign="top">
</td> </tr> </tbody></table>
http://i250.photobucket.com/albums/gg243/ahxl12/1966311046_81d7f4d23c.jpg



Trong mười một mẫu gương phục vụ nổi tiếng nhất trong Giáo Hội trong năm 2001, tạp chí Inside Vatican trong điện Vatican đã đề cao cha Micheal Giorgie, vị linh mục dòng Phanxicô đã hy sinh trong cuộc khủng bố ngày 11/ 9/2001 tại <st1>Hoa K</st1>ỳ. tạp chí Inside Vatican. Trong điện Vatican, đã đề cao cha Micheal Giorgie, vị linh mục trong dòng Phanxico đã hy sinh trong cuộc khủng bố ngày 11/9/2001 tại Hoa kỳ.

Cha Giorgie sinh ra tron một gia đình di dân gốc Ái Nhĩ Lan. Là thành viên của đội cứu hoả New York, cha săn sóc tinh thần cho nhân viên cứu hoả. Một trong những nhiệm vụ của cha là an ủi và nâng đở tinh thần cho các gia đình của những nhân viên qua đời. Mỗi ngày, cha chứng kiến những nỗi đau khổ của không biết bao nhiêu người. Cha không chì an ủi và nâng đở các nhân viên cứu hoả, tất cả những ai quen biết cha đều chứng kiến cảnh cha chia sớt tiền của cho những người vô gia cư. Và các bạn của cha sẽ không bao giờ quên được hình ảnh của vị linh mục ngồi bên cạnh gường bệnh của <st1>em bé. Ngư</st1>ời ta lại càng thấy rỏ tấm gương hy sinh quảng đại ấy chiếu sáng trong cuộc khủng bố ngày 11/9/2001. khi những nhân viên cứu hỏa ùa vào toà nhà thương mại thế giới đang bốc cháy, họ biết rỏ mình đang đương đầu với chính cái chết, cha Giorgie cũng ý thức được diều đó, nhưng ngài vẫn đang cùng với họ len lỏi vào toà nhà đang sụp đổ. Cha ban bí tích xức dầu bệnh nhân cho những người đang hấp hối. Là người của niềm tin, cha tin ở ơn cứu rỗi muôn đời và cha liều mạng sống để mang lại ơn cứu rỗi ấy cho những ai đang đối diện với sự chết. Vị linh mục đã tháo bỏ chiếc mũ bảo vệ đội tren đầu để cử hành nghi thức cuối cùng cho một người lính cứu hoả bị một người phụ nữ từ trên một cửa sổ của toà nhà thương mai quốc tế nhảy xuống đè chết. trong khi ngài cử hành nghi thức thì một khối gạch rơi xuống trúng đầu , ngài chết tại chỗ.

Cha Micheal Giorgie đã trả giá cuối cùng là chính sự sống của ngài. Cha hy sinh mạng sống của cha cho các nhân viên mà cha hằng yêu thương và gọi là con cái của cha. Năm người lính cứu hoả đã mang cha vào trong một nhà thờ gần bên và đặc cha dưới chân bàn thờ trong y phục của một người linh cứu hoả. Họ khóc cha một lúc rồi trở lại hiện trường để cứu thêm những người dân khác. Giấy chứng tử của cha mang số 1, bởi vì thi thể của cha là thi thể đầu tiên được mang ra khỏi nơi đổ nát. Tại New York, người ta nói rằng cha phải là người chết số một, bởi vì cha là người hướng dẫn bao nhiêu người khác vào cổng thiên đàng.

Biến cố ngày 11/9/2001 sẽ mãi mãi được ghi khắc trong tâm khảm của mọi người trên khắp thế giới. Bên kia bao nhiêu cái chết và bao nhiêu thương tích là hình ảnh của vô số những bậc <st1>anh hùng. Nhi</st1>ều người sẽ bị lãng quên nhưng một số sẽ mãi mãi tồn tại như những cột trụ của chiến thắng và khải hoàn với sự hy sinh quên mình. Giữa khối vụn vở và cát bụi trổ sinh những bông hoa của sự hy sinh quên mình. Trong thân phận bụi tro, con người phải trở về bụi tro. Nhưng bên kia tro bụi là sự sống mà sự hiến than vô vị lợi làm cho trở nên vĩnh cửu.
Mùa chay, chúng ta không chỉ suy nghỉ về than phận mong manh bất toàn của kiếp người. Niềm tin nướng cái nhìn của chúng ta về sự sống vĩnh cữu. Nơi đó, chân lý về con người luôn được ngời sáng. Con người chỉ tìm gặp lại bản than bằng sự hiến thân vô vị lợi.

Lạy Chúa,trong khi mưu tìm sự sống giữa những thực tại chóng qua ở đời này. Xin cho chúng con luôn biết tìm kiếm và xây dựng những giá trị vĩnh cữu.

vanquyen
2008-05-12, 18:37
7. CỐ GẮNG VÀ THÀNH CÔNG


<table class="MsoNormalTable" style="" align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"> <tbody><tr style=""> <td style="padding: 0cm;" valign="top"> </td> </tr> </tbody></table> http://langdu.files.wordpress.com/2006/08/cha_va_con.jpg




Hôm ấy, hai bố con ông Đại cuốc đất làm cỏ vườn rau sau nhà. Ông cuốc phải một tảng đá bị chôn vùi dưới đất. ông bố nói:

-Cần phải đẩy tảng đà này đi dể khỏi choáng chỗ những luống rau.

Đại nhanh nhẩu đáp với tất cả thiện chí muốn giup bố:

-Con sẽ đẩy tảng đá cho.

Cậu bé dùng hết sức lực, vừa đẩy ,vừa nâng, lưng mồ hôi nhễ nhãi nhưng tảng đá vẫn không nhúc nhích được một li nào.

Chấp nhận sự bất lực của mình, cậu bé vừa thở hổn hển vừa thú nhận:

- Ba ơi, con không thể nào đẩy tảng đá đi được.

BA cậu nhìn cậu mỉm cười khích lệ:

- Con có thể làm được nếu con dung tất cả phương pháp con có trong tay.

Đại lại cố gắng hết sức, chân tay mệt rã rời. với hai hàng nước mắt chảy dài trên gò má, cậu kêu lên:

- Con không thể nào đẩy hòn đá được. Con đã cố gắng hết sức rồi đó.
Ba cậu âu yếm hỏi them:<o>

</o> Có thật con đã làm hết mọi cách rôi không?<o>

</o> Đại gật đầu, nhưng ba cậu lắc đầu nói:<o>

</o> - Chưa,con chưa thật sự làm hết cách, còn có một điều nữa con vẫn chưa làm, nếu con làm điều đó chắc hẳn con sẽ thành công.<o>

</o> Cậu bé ngạc nhiên hỏi them:<o>

</o> - Con còn quên điều gì nữa thưa ba?<o>

</o> - Ba ở ngay bên cạnh con đây, con có thể xin ba phụ giup mộttay nhưng con đã không xin, vì con nghĩ con có thể làm được một mình.<o>

</o>Đai khiêm tốn nói:<o>

</o> Vậy, xin ba giúp con một tay với.<o>

</o> Rồi hai bố con chung sức đẩy và chẵng mấy chốc tảng đá lớn đã được lăn ra khỏi những luống rau. Đại sung sướng reo lên:<o>

</o> Ba ơi, chúng ta đã thành công .<o>

</o>Cũng một cách tương tự trong đời sống thiêng liêng, thử hỏi đâu là hiệu lực của sức cố gắng con người trên con đường thiện? Chúng ta có thể tự cứu rỗi mình mà không còn cần ơn hộ giúp của Thiên Chúa chăng?<o>

</o> Trên thực tế, nhiều lúc chúng ta có cảm giác là mình phải gánh vác hết mọi gánh nặng của cuộc sống, là phải một minh đối phó, đương đầu với mọi khó khăn, thử thách. Nhưng không hẳn như thế, đối với những người có lòng tin, chúng ta đều biết rằng chúng ta không sống cô đơn cô độcvà Thiên Chúa cũng không tạo dựng con người để rồi bỏ rơi họ một mình chiến đấu với song to gió lớn giữa biển cả mênh mông là cuộc sống thế trần. Ngài luôn ở bên cạnh và sẳn sang giơ tay nâng đở, hộ giup. Vì tôn trọng tự do của mỗi người nên Ngài chỉ đợi chúng ta ngước mắt nhìn lên Ngài và cầu xin Ngài trợ giup cho, nhưng vì thiếu long tin nên nhiều khi chúng ta quen lãng sự hiện diện của Ngài trong đời sống chúng ta.<o>

</o>Chúng ta dễ nghĩ rằng những thành công tốt đẹp là hoa trái của sức riêng mình và hoàn toàn thuộc về chúng ta, nhưng phải công nhận đó là kết quả của ơn Chúa phù trợ và sức cố gắng của con người nữa. CHính Thiên Chúa là Đấng khởi sự mọi công việc và đồng thời cũng là Đấng hoàn tất mọi công việc ấy. Ngài chhỉ muốn con người cộng tác hết sức lực mìnhcho dù sự đóng góp ấy thật bé nhỏ đi nữa. Ngài muốn chúng ta nỗ lực cố gắng với tất cả khả năng sẳn có, khác nào như mọi sự tuỳ thuộc vào chúng ta, đồngthời Ngài cũng muốn chúng ta khiêm tốn đặc hết tin tưởng và trông cậy vào sự trợ giúp của Ngài, bởi vì thực sự mọi việc đều tuỳ thuộc nơi Ngài.<o></o>
Phúc Âm thuật lại mẻ cá lạ lùng của các tông đồ sau một đêm vất vả mà chẳng bắt được con cá nào, nhưng với lòng tin tưởng vào quyền phép của Chúa Giêsu và vâng theo lời Ngài phán bảo, không chút nghi ngờ do dự, họ thả lưới và đã được một mẻ cà lạ lùng, suýt rách cả lưới nữa. Các tông đồ chỉ cần thả lưới và chính Chúa Giêsu đã làm cho cá vào đầy lưới của các ông.<o>

</o>Lạy Chúa Giêsu,Chúa đã phán bảo các môn đệ Chúa rằng: "Không có Ta, các con chẵng làm được việc gì". Vâng lệnh Chúa, con biết rỏ con yếu đuối vô tài, bất lực đến độ nào rồi. Con cũng không dám hứa với Chúa điều gì cả, sự thất trung không giữ lấy được một lời hứa nào hết. Nhưng trong mọi việc và bất cứ lúc nào, con vẫn có thể dâng hiến Chúa tất cả sự cố gắng của con, cả khi con sai lầm và bất trung đi nữa. Nhưng mỗi ngày con vẫn có thể bắt dầu lại cộng tác với Chúa hết sức mình và con tin chắc Chúa sẽ hoàn tất mọi công việc tốt lành mà chính Chúa đã khởi sự trong con.<o></o>

vanquyen
2008-05-12, 18:46
8. TIẾN VÀO SA MẠC<o></o>

<o>
</o>

<table class="MsoNormalTable" style="" align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"> <tbody><tr style=""> <td style="padding: 0cm;" valign="top">
</td> </tr> </tbody></table> http://www.donghanh.org/main/pic_solitude.jpg


Ông vua kia có hai người đầy tớ, cà hai đều là người giỏi giang và sẵn sàng mau mắn thi hành mệnh lệnh cũng như những ước muốn của nhà vua. Sau nhiều năm trung thành phục vụ, một hôm nhà vua quyết định thưởng công cho họ. Nhà vua gọi người đầy tớ thứ nhất và nói:<o>

</o> Vì lòng tín trung phục vụ và mau mắn vâng lời của ngươi, ta muốn thưởng công cho ngươi, từ giờ phút này, ngươi không còn là nô lệ của ta nữa. Đây ta tặng cho ngươi một kho tàng lớn để ngươi có thể sống thoải mái như người tự do.<o>

</o> Với tâm hồn tràn đầy vui sướng, người đầy tớ thứ nhất cúi đầu sát đất cảm tạ nhà vua rồi ra đi với giấc mộng ôm ấp từ bao nhiêu năm bây giờ đã thành sự thật. Nhà vua gọi người đầy tớ thứ hai tới và nói:<o>

</o> Để thưởng công tấm lòng quảng đại phục vụ và mau mắn vâng phục của ngươi, ta sẽ nâng ngươi từ hạng tôi tớ lên hàng bạn hữu, từ nay trở đi ngươi sẽ ở lại cung điện của ta như một viên tướng và cố vấn của ta.<o>

</o> Người đầy tớ thứ hai cũng cúi đầu sát đất, cảm tạ nhà vua, lòng đầy vui mừng sung sướng. Vừa bước chân ra khỏi cung điện, người đầy tớ thứ hai gặp người đầy tớ thứ nhất đang đứng chờ sẵn và hỏi xem thân phận bạn mình thế nào. Vừa nghe xong đầu đuôi sự việc, người đầy tớ thứ nhất đùng đùng nổi giận, trở lại phản đối với vua. Thấy vậy, nhà vua liền hỏi:<o>

</o> Có điều gì làm phiền lòng ngươi chăng? Ta có đối xử bất công với ngươi đâu? Không phải là ngươi đã ra đi đầy phấn khởi vui mừng đó ư?<o>

</o> Người đầy tớ thứ nhất phát biểu thêm:<o>

</o> Tâu chúa thượng, tại sao chúa thượng hậu đãi với người kia như vậy, trong khi những công việc của kẻ hạ thần này có thua kém gì người ấy trong những năm qua đâu?<o>

</o> Nhà vua thản nhiên đáp:<o>

</o> Ngươi có lý, công việc của các ngươi hoàn toàn giống nhau chẳng có gì khác nhau cả. Tuy nhiên, ngươi đã vâng phục ta chỉ vì sợ hãi, sợ quyền bính và sợ hình phạt của ta. Vì thế, ta đã giải thoát ngươi khỏi cảnh nô lệ, sợ hãi như lòng ngươi mong muốn. Trái lại, bạn của ngươi đã luôn vâng phục để làm vui lòng ta. Thế nên ta đã muốn giữ người ấy lại trong tình bạn nghĩa thiết của ta lâu hơn nữa.Thiên Chúa cũng đối xử với mỗi người chúng ta như vậy, bời vì Ngài không phải là ông chủ nghiêm khắc, nhưng là người Cha nhân từ, đại lượng và giàu tình thương. Ngài tôn trọng quyền tự do chọn lựa của mỗi người và không ép buộc một ai cả. Ngài tạo dựng và cất nhắc chúng ta lên hàng con cái Ngài. Thế nhưng, chúng ta có thể chọn sống như người con hiếu thảo, đầy lòng yêu thương biết ơn, hoặc như người con bất hiếu, vô ơn, tệ bạc. Chúng ta có thể sống như tôi tớ thi hành trách nhiệm bên ngoài, sự cưỡng bách bên trong, hoặc với tâm tình tín trung như bạn hữu. Người đời chỉ có thể nhìn thấy những hành động bên ngoài nhưng Thiên Chúa thấy tỏ tường tận bên trong, và những gì có đầy trong lòng cũng sẽ tràn ra bên ngoài khó có thể che giấu được.<o>

</o> Trong Phúc âm nhiều lần Chúa Giêsu đã lên tiếng cảnh cáo những hình thức giữ đạo bên ngoài nhưng không sống theo tinh thần của đạo, những hình thức tuân giữ luật theo từng nét chữ rất nghiêm khắc nhưng lại làm chết ngạt lòng bác ái chân thực là tinh thần sống động của luật.<o>

</o> Chúa Giêsu mời gọi mỗi người cùng tiến vào sa mạc với Ngài để trở về nội tâm, trở về với lòng mình để nhìn nhận và khám phá con người thực với những tâm tình sâu xa bên trong. Cầu nguyện và lắng nghe lời Chúa sẽ giúp chúng ta khám phá ra thực tại của mình. Tinh thần chay tịnh sẽ giúp ta can đảm cởi bỏ con người cũ, con người của nô lệ và sợ hãi để mặc lấy tâm tình mến yêu của bạn hữu. Tình yêu huỷ diệt mọi thứ lo sợ, ở đâu có tình yêu chân thực ở đó sẽ không còn lo sợ nữa.<o></o>

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã phán bảo các môn đệ với những lời tâm huyết trong bữa Tiệc ly: "Thầy không gọi các con là tôi tớ, vì đầy tớ đâu biết việc chủ mình làm, nhưng Thầy gọi các con là bạn hữu, vì Thầy đã tỏ cho các con am tường những điều Thầy đã nghe nơi Cha Thầy". Cám ơn Chúa vì sự tuyển chọn và mời gọi cao cả này, mặc dù chúng con thất trung bất kính. Xin tình yêu Chúa hoán cải và đổi mới tâm can chúng con để chúng con chỉ sống cho tình yêu và hoạt động vì tình yêu Chúa mà thôi.<o></o>

vanquyen
2008-05-12, 18:57
9.CHÙM SAO THẬP GIÁ



<table class="MsoNormalTable" style="" align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"> <tbody><tr style=""> <td style="padding: 0cm;" valign="top">
</td> </tr> </tbody></table> http://i79.photobucket.com/albums/j143/nhimcody/Planet/33.jpg


Vào một buổi tối đẹp trời trong sáng, một thi sĩ đưc mắt nhìn lên bầu trời đầy sao sáng lấp lánh, ông ta có cảm nghĩ về những vì sao đó như những cát bụi được Thiên Chúa ném vung vãi trên không trung khi Ngài tạo dựng trời đất muôn vật. Ông tự nhủ:

"Những ngôi sao xem như cái nào cũng giống cái nào, nhưng dĩ nhiên không thể nào Thiên Chúa lại tạo dựng nên chúng một cách vô tình được. Trên mặt đất này có biết bao nhiêu tạo vật, mỗi loài đều có một vẻ đẹp riêng của nó. Nếu trái đất là nhà của loài người thì bầu trời là ngai của Chúa, làm sao Ngài không thể làm cho Ngài một cái ngai tuyệt đẹp được?"

Thế rồi nhà thi sĩ chăm chú quan sát thật kỹ lưỡng từng vì sao và bắt đầu kẻ những đường thẳng vô hình trong trí tưởng tượng từ ngôi sao này tới vì sao khác. Bỗng chốc, trên bầu trời hiện ra những chùm sao với muôn hình vạn dạng thật là ly kỳ, tuyệt diệu. Nào là hình con ngựa, con chim, con sư tử, con cá.v.v… và xem ra có cả hình một cán cân đong đưa giữa bầu trời mênh mông vô tận. Mỗi vì sao có một vị trí quan trọng của nó, giống như những mẫu chữ cái ABC của Thiên Chúa vậy. xem như những chùm ngôi sao trên bầu trời muốn bảo tôi phải trở nên dũng mãnh như những con voi rừng và phải sống ngay thẳng liêm chính như cán cân luôn giữ thăng bằng, phải hôn ngoan như loài rắn và đơn sơ như những con chim bồ câu vậy. v.v…

Thế nhưng tôi tự hỏi: Tại sao trên bầu trời lại không có biểu tượng của thập giá? Phải chăng Thiên Chúa đã quên biểu tượng quan trọng ấy rồi ư?

Thế rồi nhà thi sĩ lên đường đi vòng quanh thế giới tìm kiếm biểu hiện của thập giá. Cuối cùng, người ấy đã tìm thấy một chùm sao trên bầu trời ở miền nam Úc Đại Lợi xếp gọn gàng theo hình thập tự và được gọi là chùm sao thập giá của Nam cực. Bấy giờ nhà thi sĩ vui mừng thốt lên:" Đây là chùm sao thập tự được tạo dựng để luôn nhắc nhở nhân loại về tình thương vô biên của Thiên Chúa đã được thể hiện qua thập giá cứu độ của Chúa Kitô". Có lẽ vì thế nên Thiên Chúa đã đặt cho chùm sao đó một nơi riêng không lẫn lộn giữa những vì sao khác, bởi vì tình yêu của Chúa không phải là thứ tình yêu phô trương, khoe khoang hoặc muốn áp đặt. Tình thương của Chúa được ban tặng cách nhưng không cho những ai khao khát tìm kiếm và hoạt động trong khiêm tốn âm thầm.

Lạy Mẹ Maria, Mẹ là ngôi sao sáng chỉ lối dẫn đường trên bầu trời cao. Xin Mẹ hãy chiếu toả trên chúng con ánh sáng thập giá Chúa Giêsu, Con MẸ, và dadỵ chúng con bước đi ngay trong đêm tối cũng như giữa ban ngày như Con Mẹ đã chịu chết và sống lại. Xin Mẹ dạy chng1 con biết chiến đấu tron cuộc chiến mỗi ngày để được sống dồi dào hơn, như Con Mẹ đã khiêm tốn và kiên trì nhận lấy những thất bại trong cuộc đời và mọi khổ đau của thập giá. Xin Mẹ biến đổi mọi đau khỗ và mọi thử thách chúng con phải gánh chịu mỗi ngày thành cơ Hội giúp chúng con thăng tiến và trở nên giống Chúa hơn. Xin Mẹ dạy chuúng con biết rằng chúng con không thể trở nên hoàn thiện nếu không biết từ bỏ chính mình và những ước muốn ích kỷ như con Mẹ là mặt trời toả sáng tình yêu Chúa Cha, là hy vọng hạnh phúc bất diệt, là ngọn lửa tình yêu nồng nàn. Xin Mẹ lấy niềm vui của Ngài mà làm cho chúng con nên mạnh mẽ và trở thành mối giây yêu thương. Bình an và hiệp nhất giữa chúng con. ước gì từ nay không gì có thể làm cho chúng phải khỗ đau và thất vọng, chỉ vì chúng con quên đi niềm vui ngày Chúa phục sinh.

vanquyen
2008-05-12, 19:06
10. BÁC ÁI VÀ QUẢNG ĐẠI
http://www.phuquocthienhaison.com/images/Duong%20Vao%20Rung%20NS.jpg

Tối hôm ấy, một người lữ hành lỡ bước tới gõ cửa một tu viện xin trọ qua đêm. Người lữ hành thân thưa với thầy coi cổng:



<table class="MsoNormalTable" style="" align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"> <tbody><tr style=""> <td style="padding: 0cm;" valign="top">
</td> </tr> </tbody></table>
- Thưa thầy, con từ xa tới đây, con không có gì hơn ngoài chùm nho tươi mới hái này, xin được biếu tặng thầy đền ơn.
Thầy coi cổng nhân từ dẫn người lữ hành vào căn phòng thường dùng cho khách trọ. Thầy vui vẻ nhận cùm nho tươi rồi đem chùm nho tới trình cha bề trên và thưa:

- Thưa cha, một người lữ hành đem tặng con chùm nho này, là bề trên, xin cha hãy nhận lấy quà tặng này.

Nhận lấy chùm nho và cũng không hề nếm thử một trái nho nào, cha bề trên liền đem tới phòng vị tu sĩ cao niên nhất trong nhà:

- Thưa cha, cha là người cao niên đáng kính nhất, cha đã yếu sức vì hàng ngày ăn chay cầu nguyện luôn, cha cần được bồi dưỡng thêm, xin cha hãy nhận lấy chùm nho này là phần của cha.

vị tu sĩ cao niên nhất thân hình gầy còm ốm yếu, râu tóc bạc phơ, lại ôm chùm nho tới phòng tập sinh duy nhất, trẻ tuổi nhất trong nhà và nói:

- Cha đã già yếu lắm rồi, gần đất xa trời chẳng còn sống được mấy hôm nữa, con còn trẻ, con cần được bổ dưỡng thêm gân cốt vì đường đời con còn dài, con hãy nhận lầy chùm nho này là phần của con đó.

Cậu tập sinh trẻ tuổi liền vội vã đem chùm nho tới cho tu sĩ đau bệnh nặng nhất và nói:

- Thưa cha, cha đau bệnh, cha cần được bồi dưỡng để sớm bình phục, xin cha nhận lấy chùm nho tươi này là phần của cha.

Chẳng biết đầu đuôi sự việc chùm nho thế nào, vị tu sĩ đau bệnh lại chậm rãi lê bước ôm chùm nho đến gõ cửa phòng người khách trọ và nói:

- Anh em tặng cha chùm nho này, nhưng chắc hẳn là con đi đường mệt mỏi yếu sức lắm, trong nhà này chúng tôi rất hiếu khách, vậy xin con hãy nhận lấy chùm nho này để lấy sức vá tiếp tục cuộc hành trình của con.

Như thế, cuối cùng chùm nho đã trở lại với người lữ hành, không những không bị mất mát một trái nho nào nhưng lại càng thêm nặng trĩu đậm đà vì tình bác ái huynh đệ giữa các tu sĩ và cả tấm lòng quảng đại của người lữ hành nữa.

Lạy Trinh Nữ Maria là Mẹ tình yêu
Vì Mẹ đã cưu mang và ban tặng Chúa Giêsu là nguồn tình yêu cho nhân loại, xin Mẹ ban cho chúng con ánh sáng của lòng tin yêu để chúng con biết nhận ra Chúa Giêsu hôm nay và mỗi ngày nơi khuôn mặt đau khổ của tất cả những người bị thử thách, những kẻ đói không chỉ vì thiếu ăn mà vì thiếu lời Chúa, nhưng kẻ khát không chỉ vì thiếu nước nhưng còn vì thiếu an bình, sự thật, công bình và tình thương, những kẻ vô gia cư không chỉ tìm kiếm một mái nhà nhưng còn mong mỏi kiếm tìm trái tim hiểu biết và yêu thương, những kẻ bệnh hoạn và hấp hối không chỉ trong thân xác nhưng cả trong tinh thần.
Lạy Mẹ là Nữ Vương trung tín, xin Mẹ giúp con đừng bao giờ mỏi mệt thực thi lời hứa đầy hy vọng của Chúa Giêsu Con yêu dấu Mẹ: "Điều gì các con làm cho người bé mọn nhất trong anh em là các con làm cho chính Ta vậy".

vanquyen
2008-05-12, 19:34
11. MẪU GƯƠNG PHỤC VỤ



­

<table class="MsoNormalTable" style="" align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"> <tbody><tr style=""> <td style="padding: 0cm;" valign="top">
</td> </tr> </tbody></table>
http://bp0.blogger.com/_5RR4HUt9k94/Rxnzsavg3SI/AAAAAAAAACg/9uVw0VkMQ3E/s1600/arcabas_lavement_pieds_m.jpg



Vào khoảng năm 280 giữa thời hoàng đế Rôma, những người tín hữu Kitô bị bách hại rất ác nghiệt, họ thường phải ẩn trốn trong các nghĩa trang ngoài thành phố được gọi là Hang toại đạo để tham dự thánh lễ và lãnh nhận mình Chúa Giêsu. Một hôm, sau khi kết thúc thánh lễ, vị linh mục nói với các tín hữu hiện có mặt:

- Cha còn giữ đây một tấm bánh thánh lớn. hôm qua, một số tín hữu anh chị em của chúng ta bị bắt giam tại hí trường, họ đã bị tuyên án tử hình bằng cách vật lộn với sư tử, cần phải đem bánh thánh tới cho họ để họ được lãnh nhận sức mạnh của Chúa Kitô, can đảm tuyên xưng đcứ tin và trung thành với Chúa đến cùng, nhưng làm thế nào có thể đến với họ được vì ban đêm trời tối trên đường có thể gặp nhiều nguy hiểm tới tính mạng, vả lại làm sao có thể vào tận trong ngục tù được vì các cổng đều được canh chừng rất cẩn mật.

Vị linh mục vừa nói xong, một cậu bé mới lên mười tuổi đứng dậy giơ tay tình nguỵên, cậu nói:

- Những nẻo đường Rôma con đều biết rõ, con chỉ là một đứa bé chẳng ai để ý tới con, cả các lính canh cũng đã không sợ cho con qua cổng.

Vị linh mục hỏi thêm:

- Con tên gì?

- Dạ thưa con là Tachisio.

Cả cộng đoàn có mặt trong thánh lễ hôm đó chấp nhận ý kiến của cậu. Vị linh mục kính cẩn gói bánh thánh trong tấm khăn trắng và đặt vào tay cậu bé. Tachisio bước ra khỏi Hang toại đạo với cái áo choàng màu đen trên vai, cái mũ trùm đầu và hai bàn tay ôm chặt bánh thánh trên ngực.

Hôm ấy là một đêm tối trời không có mặt trăng soi sáng. Cậu bé lần mò bước đi theo bờ tường dẫn tới nhà tù. Bỗng chốc, tại một khúc quẹo, một nhóm thanh niên du đãng nặc mùi rượu say mèm đang đứng rình chực sẵn để cướp của giết người. Tachisio định đổi hướng để tránh mặt nhưng đã quá muộn, chúng đã trông thấy cậu bé rồi, chúng lên tiếng quát hỏi:

- Thằng bé kia, đi đâu giữa đêm tối vậy? Có tiền bạc hay vật gì quí giá mà phải che giấu dưới áo choàng như thế? Mau lên, đem tới đây cho tụi tao, nếu không sẽ phải thiệt mạng.

Tachisio thành thật đáp:

- Em không có của gì quí giá cả, tiền bạc cũng không có một xu, em đang trên đường về nhà thôi, xin các cậu để cho em đi.
Bọn du đãng ngi ngờ nên nói thêm:

- Mau lên, để cho tụi tao xem cái gì mày giữ kỹ trong tay trước đã.

Một thanh niên trong bọn ấy đến gần Tachisio muốn giật lấy gói đồ trong tay cậu nhưng Tachisio nhất quyết chống cự. Thấy vậy, cả bọn chúng liền xông tới giơ tay đấm đá Tachisio. Một thanh niên hung dữ hơn nhặt hòn đá bên đường ném trúng thái dương, Tachisio ngã quị trên mặt đất rồi tắt thở, hai bàn tay vẫn ôm chặt lấy bánh thánh trên ngực. Bọn thanh niên xông tới lột áo choàng và giật lấy gói nhỏ trên tay Tachisio, bấy giờ một thanh niên tưng hửng và không khỏi ngạc nhiên nói:

- Cậu bé thật có lý, nó chẳng đem theo bảo vật gì đáng giá cả, nhưng không biết tại sao mà nó lại thà chịu chết còn hơn là đem nộp mẩu bánh nhỏ này.

Lạy Mẹ Maria là mẫu gương tông đồ phục vụ, sau ngày cưu mang Con Chúa, Mẹ đã vội vã lên đường phục vụ không quản ngại hy sinh gian khổ để đem tình yêu Chúa đến cho tha nhân. Xin mẹ cầu khẩn Chúa tràn ngập tâm hồn chúng con bằgn Thần khí và sức sống của Chúa để chúng con cũng toả lan hương thơm của Chúa đến mọi nơi chúng con đi. Xin bánh hằng sống là chính thân thể Con yêu dấu Mẹ mà chúng con được hạnh phúc lãnh nhận hàng ngày xâm chiếm toàn thân chúng con để chúng con chiếu toả sức sống của Chúa. Xin Ngài hãy chiếu sáng qua chúng con, để những người chúng con tiếp xúc cảm nhận được Chúa đang hiện diện nơi chúng con. Xin Mẹ giúp chúng con luôn rao giảng về Chúa và tình thương vô biên của Ngài không phải bằng lời nói suông, nhưng bằng cuộc sống chứng tá và bằng trái tim đầy tình yêu Chúa.

vanquyen
2008-05-12, 19:44
12. CHIẾC <st1>LA BÀN</st1>




<table class="MsoNormalTable" style="" align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"> <tbody><tr style=""> <td style="padding: 0cm;" valign="top"> </td> </tr> </tbody></table> <table align="left" border="0" width="351"><tbody><tr><td align="left"> http://vietsciences.free.fr/lichsu/images/laban02.jpg
</td> </tr> <tr> <td align="left">



</td> </tr> </tbody></table>



Một cậu bé tình cờ bắt được một con chim bồ câu xinh đẹp, hai cánh có lông màu dài xam xám bóng loáng như màu ngọc quí, ngực nó màu trắng như tuyết và trên đầu có lớp lông màu xanh lá mạ óng ả. Cậu bé đặt chim vào trong cái chuồng nhỏ bằng gỗ trên cây trong khi cậu bé và mẹ nó ở trong một túp lều ở bên bờ sông. Mỗi buổi sáng, chim bồ câu đến đậu bên cửa sổ để được cậu bé tặng cho những mẩu bánh mì hoặc mấy hạt bắp khô.

Một hôm, có chiếc thuyền lớn của dân du mục người Ả Rập tấp vào bờ sông. Ông thuyền trưởng ra lệnh cho quân lính tha cho nhà hai mẹ con nghèo khổ nhưng phải bắt cho được con chim bồ câu hoạ hiếm ấy. Họ bắt chim bỏ vào lồng rổi trẩy sang tận bở biển bên kia. Ngày ngày, cậu bé khóc thương con chim yêu quí cảu nó. Mẹ nó dỗ dành hứa sẽ mua con chim khác cho, nhưng cậu bé chỉ muốn được lại con chim bồ câu xinh đẹp của nó thôi.

Chim bồ câu được đem tận nước Thỗ Nhĩ Kỳ và dâng tặng cho vua. Nhà vua vui mừng thấy con chim hiếm có và đặt nó vào trong cái chuồng thật lớn ngay giữa khu vườn xinh đẹp trên một cái hồ với đủ loại cá màu, lương thực dư thừa, nhưng con chim lúc nào cũng ủ rũ đpậ cánh vào lồng muốn thoát vì nhớ ông chủ nhỏ bé của nó nơi phương trời xa.

Cuối cùng, nhà vua động lòng thương mở cửa chuồng cho con chim được tư do bay đi. Lập tức, chim cất cánh bay thẳng qua biển trở về đậu trên cửa sổ của cậu bé. Cậu bé nhận ra chim xinh đẹp của mình và lập tức mở cửa cho nó vào. Cậu bé ẵm chim trên tay, nâng niu âu yếm rồi chạy đến khoe với mẹ:

- Mẹ ơi, con chim bồ câu của con đã trở về. Làm sao chim có thể định hướng trở về và có thể bay qua biển xa như vậy?
Mẹ cậu vui mừng nói:

- Loài chim hiếm có này có cái địa bàn trong trái tim nó.

Thật vậy, ai biết yêu và biết mình được yêu thương sẽ luôn tìm được đường để trở về với người yêu của mình.

Lạy Mẹ Maria, Mẹ đã luôn ghi nhớ các sự việc và suy gẫm lời của Con Mẹ trong lòng như hơi thở và như nhịp đập của trái tim Mẹ. Xin Mẹ đổ tràn tình yêu Chúa trong con như điạ bàn định hướng tất cả cuộc sống con, cả những khi con phải dứt khoát từ bỏ con đường cũ cảu con người hư hèn tội lỗi để bước đi theo ánh sáng và sự thúc đẩy của tình yêu Chúa, đó là những khi con đói cơm bánh mà Chúa lại gửi đến cho con một người cần của ăn để con không ngần ngại chia sẻ miếng bánh, chén cơm duy nhất con có, những khi con khát mà Chúa lại gửi đến cho con một người cần nước uống, khi con lạnh mà Chúa lại gửi đến cho con một người cần sưởi ấm ; khi con bị tổn thương, chán nản, mà Chúa lại gửi đến cho con một người cần được an ủi khích lệ, khi con đã nghèo khổ mà Chúa lại gửi đến cho con một người bệnh tật nghèo cùng túng cực hơn, khi con mệt mỏi không còn một chút thì giờ rảnh rỗi nghỉ ngơi để con vẫn còn sẵn sàng đón nhận một người cần đựơc giúp đỡ, khi thập giá gần như đè nặng đôi vai để con biết quên mình đón nhận cơ Hội ghé vai nâng đỡ gánh nặng của anh chị em con, khi con ốm nặng cần được quan tâm săn sóc để con can đảm chỗi dậy săn sóc cho ai đó cần được đỡ đần trông nom, khi con thất vọng chỉ muốn tưởng nghĩ đến bản thân con, xin địa bàn tình yêu Chúa luôn nhắc nhở con hướng lòng trí con về những anh chị em thân quen cũng như xa lạ.
Lạy Mẹ yêu dấu, con tin rằng chính qua sự bền tâm cao hứng như thế, cuối cùng con sẽ tìm được đường và vững cánh trở về với Chúa là nguồn tình yêu và là hạnh phúc duy nhất của đời con.