jtrinhan
2008-08-08, 21:31
Từ trước tới giờ tôi thường thấy khi một Tân linh mục dâng lễ mở tay, thì thường tổ chức rất hoành tráng tại giáo xứ mình, sau thánh lễ là một bữa tiệc thật linh đình có ít cũng phải dăm ba chục mân có khi đến cả hằng trăm mâm, khách mời tham dự thường là những người có địa vị trong giáo hội và xã hội để gia đình cha mẹ, anh chị em được nở mặt nở mày với bà con, lối xóm, gia đình ta có người “Đỗ Cha”, món ăn thuộc hàng cao lương mỹ vị, quà cáp thì chất cao ngất có khi phải mang xe đến chở về.
Còn hôm nay, tại Mái Ấm Mai Hòa này, Thánh lễ được dâng ngay giữa sân được che tạm bằng tấm bạt nhựa phòng khi lỡ có mưa, nhưng tình Chúa luôn yêu thương những kẻ nghèo hèn, chiều nay trời cũng rất đẹp, nắng vàng tươi, mà dường như mặt trời hôm nay cũng lặn hơi trễ thì phải? Có lẽ mặt trời cũng muốn hòa vào niềm vui của mọi người để niềm vui của ngày trọng đại hôm nay được trọn vẹn.
Tham dự thánh lễ hôm nay có khoảng 150 người gồm có các bệnh nhân nhiễm HIV-AIDS, các em khiếm thị ở Mái ấm Thiên Ân, nhóm Bắp Luộc, là những chị em thuộc nhóm di dân từ miền bắc vào miền nam bán bắp luộc ở các lề đường Sài gòn và các bến xe, nhóm sinh viên, nhóm Bảo vệ Sự Sống và các Nữ tu.
Phần giảng lễ hôm nay do cha Lê Quang Uy giảng, qua những ý tưởng mà cha Uy đưa ra, tôi cũng đã tìm ra cho mình câu trả lời mà mình thắc mắc, cũng đã hiểu vì đâu mà cha Thịnh lại chọn nơi này để dâng lễ Tạ Ơn.
Mái Ấm Mai Hòa với cha Thịnh như là một cái “duyên” mà cha hằng gắn bó từ trước tới nay, hằng tuần cha vẫn chạy xe về đây để cùng chơi đùa với các em nhỏ, để thăm hỏi và chăm sóc các bệnh nhân nặng đang thoi thóp mà cuộc sống của họ chỉ được tính từng giờ, từng ngày, cha đến với họ bằng một trái tim yêu thương nồng cháy, họ là những con người đang thiếu, đang cần và đang khao khát tình yêu, còn cha là người mang trong mình sứ mạng của tình yêu, mà cha có bổn phận trao ban tình yêu cho họ, những con tim khao khát yêu thương đã gặp nhau, cùng trao tặng cho nhau những giây phút hạnh phúc nhất trong đời.
Qua những ý nghĩa bài giảng của cha Uy, tôi càng hiểu thêm mục đích, ý nghĩa và tâm tư của cha Thịnh dành cho Mái Ấm Mai Hòa này. Cha muốn theo sát chân Vị Thầy Chí Thánh qua từng hành vi, cử chỉ và lối sống hầu phác họa lại hình ảnh của một “Alter Christus” nơi giữa lòng đời, giữa những con người bất hạnh đang bị cộng đồng gạt qua bên lề xã hội. Cha Uy đã đưa ra 3 hình ảnh của 3 người thầy mà ngày nay được mọi người tôn trọng và quý mến (tất nhiên phải là những người Thầy tốt) đó là “Thầy Tu, Thầy Giáo, và Thầy Thuốc”, tất cả những đặc tính của 3 người thầy này đều có nơi con người của Đức Giêsu, mà những “Alter Christus” cần phải có và phải có một cách hoàn hảo.
a) Là một Thầy Tu: Đức Giêsu là người thầy tu đầu tiên, Ngài đã vâng phục Chúa Cha xuống thế làm người, Ngài đã từ bỏ ý riêng mình để chu toàn Thánh Ý Cha, Ngài đã kiên cường chiến đấu các cơn cám dỗ trong sa mạc, Ngài đã can đảm uống cạn chén đắng trong Vườn Cây Dầu và đón nhận cái chết ô nhục trên Thập giá để đem niềm vui Ơn Cứu Độ đến với muôn người.
Người linh mục cũng phải biết can đảm từ bỏ, biết vâng phục, trung kiên trên con đường thập tự chấp nhận mọi khó khăn, thiệt thòi, mất mát, thậm chí có khi phải chịu mất mát, phải hy sinh ngay chính cuộc sống của mình cho anh em.
b) Là một Thầy Giáo: Đức Giêsu, Ngài cũng là một Thầy Giáo tuyệt hảo, Ngài đã kiện toàn lề luật yêu thương, giảng dạy dân chúng con đường đích thực tiến về nhà Cha, Ngài chạnh lòng thương họ như những đàn chiên không ngươi chăn dắt, Ngài đã mở lòng trí họ nhận biết giáo huấn Nước Trời.
Người linh mục cũng phải là một Thầy giáo tuyệt hảo như vậy, con người Việt Nam ngày nay đang sống trong một xã hội mà những giá trị của Tin Mừng đang bị chối từ và phủ nhận, những chủ nghĩa khoái lạc và hưởng thụ đang gieo rắc trong tâm hồn mọi người đặc biệt là giới trẻ, nền Văn Hóa Sự Chết đang được cổ võ đã và đang làm băng hoại biết bao tâm hồn khi phong trào sống thử và nạn phá thai đang tràn ngập, luồn lách vào tận hang cùng ngõ hẻm từ người trí thức đến người bình dân, mà tâm hồn họ vẫn ung dung tự tại cho đó là chuyện bình thường, chuyện tiến bộ của khoa học ngày nay mà, có sao đâu???.... Người linh mục phải biết lên tiếng nói, đấu tranh cho sự thật, phải giảng dạy những chân lý của sự thật để mở lòng trí của những con người đang còn ngồi trong bóng tối của sự chết, để họ nhận ra được nguồn ánh sáng của Tin Mừng mà Đức Giêsu đã đánh đổi bằng giá máu. Một “Alter Christus” không thể chọn con đường nào khác là con đường loan báo sự thật, sống cho sự thật và sẵn sàng chết cho sự thật.
c) Là một Thầy Thuốc: Đức Giêsu là một Thầy Thuốc tuyệt vời trên các thầy thuốc. Ngài không những đã chữa lành các bệnh tật tâm hồn mà còn chữa lành các bệnh tật về thể xác cho họ, Ngài đã chữa cho người mù được thấy, người què được đi, kẻ chết sống lại, Ngài đã trả lại cho họ niềm vui cuộc đời, Ngài đã đến và yêu thương họ đúng nghĩa là một “lương y”.
Người linh mục cũng phải là một Thầy Thuốc, phải là một “Lương y như Từ Mẫu”, phải đem đến cho người bệnh niềm vui, người bệnh phải được phục vụ đúng nghĩa và chân tình.
Ngày nay trên đất nước Việt Nam cũng đã mọc lên rất nhiều bệnh viện, để đáp ứng và phục vụ cho nhu cầu của những con người ốm đau, bệnh hoạn, nhưng phải là những bệnh nhân có tiền, còn những con người nghèo khổ lỡ có mắc bệnh hiểm nghèo thì chỉ có đứng ngoài cổng bệnh viện nhìn vào mà mơ ước, chỉ mơ ước thôi may ra có một phép mầu nào đó, chứ còn khuya mới sờ được tới cái giường của bệnh viện, chứ đừng nói chi được nằm trên đó. Thảo nào mà nếu ta có đi chu du khắp đất nước cũng chẳng tìm đâu ra một nơi được gọi là “Nhà Thương”, ngôi nhà của lòng thương xót mà chúng ta vẫn thường gặp trước đây.
(thăng hoa con đường trần thế)
Còn hôm nay, tại Mái Ấm Mai Hòa này, Thánh lễ được dâng ngay giữa sân được che tạm bằng tấm bạt nhựa phòng khi lỡ có mưa, nhưng tình Chúa luôn yêu thương những kẻ nghèo hèn, chiều nay trời cũng rất đẹp, nắng vàng tươi, mà dường như mặt trời hôm nay cũng lặn hơi trễ thì phải? Có lẽ mặt trời cũng muốn hòa vào niềm vui của mọi người để niềm vui của ngày trọng đại hôm nay được trọn vẹn.
Tham dự thánh lễ hôm nay có khoảng 150 người gồm có các bệnh nhân nhiễm HIV-AIDS, các em khiếm thị ở Mái ấm Thiên Ân, nhóm Bắp Luộc, là những chị em thuộc nhóm di dân từ miền bắc vào miền nam bán bắp luộc ở các lề đường Sài gòn và các bến xe, nhóm sinh viên, nhóm Bảo vệ Sự Sống và các Nữ tu.
Phần giảng lễ hôm nay do cha Lê Quang Uy giảng, qua những ý tưởng mà cha Uy đưa ra, tôi cũng đã tìm ra cho mình câu trả lời mà mình thắc mắc, cũng đã hiểu vì đâu mà cha Thịnh lại chọn nơi này để dâng lễ Tạ Ơn.
Mái Ấm Mai Hòa với cha Thịnh như là một cái “duyên” mà cha hằng gắn bó từ trước tới nay, hằng tuần cha vẫn chạy xe về đây để cùng chơi đùa với các em nhỏ, để thăm hỏi và chăm sóc các bệnh nhân nặng đang thoi thóp mà cuộc sống của họ chỉ được tính từng giờ, từng ngày, cha đến với họ bằng một trái tim yêu thương nồng cháy, họ là những con người đang thiếu, đang cần và đang khao khát tình yêu, còn cha là người mang trong mình sứ mạng của tình yêu, mà cha có bổn phận trao ban tình yêu cho họ, những con tim khao khát yêu thương đã gặp nhau, cùng trao tặng cho nhau những giây phút hạnh phúc nhất trong đời.
Qua những ý nghĩa bài giảng của cha Uy, tôi càng hiểu thêm mục đích, ý nghĩa và tâm tư của cha Thịnh dành cho Mái Ấm Mai Hòa này. Cha muốn theo sát chân Vị Thầy Chí Thánh qua từng hành vi, cử chỉ và lối sống hầu phác họa lại hình ảnh của một “Alter Christus” nơi giữa lòng đời, giữa những con người bất hạnh đang bị cộng đồng gạt qua bên lề xã hội. Cha Uy đã đưa ra 3 hình ảnh của 3 người thầy mà ngày nay được mọi người tôn trọng và quý mến (tất nhiên phải là những người Thầy tốt) đó là “Thầy Tu, Thầy Giáo, và Thầy Thuốc”, tất cả những đặc tính của 3 người thầy này đều có nơi con người của Đức Giêsu, mà những “Alter Christus” cần phải có và phải có một cách hoàn hảo.
a) Là một Thầy Tu: Đức Giêsu là người thầy tu đầu tiên, Ngài đã vâng phục Chúa Cha xuống thế làm người, Ngài đã từ bỏ ý riêng mình để chu toàn Thánh Ý Cha, Ngài đã kiên cường chiến đấu các cơn cám dỗ trong sa mạc, Ngài đã can đảm uống cạn chén đắng trong Vườn Cây Dầu và đón nhận cái chết ô nhục trên Thập giá để đem niềm vui Ơn Cứu Độ đến với muôn người.
Người linh mục cũng phải biết can đảm từ bỏ, biết vâng phục, trung kiên trên con đường thập tự chấp nhận mọi khó khăn, thiệt thòi, mất mát, thậm chí có khi phải chịu mất mát, phải hy sinh ngay chính cuộc sống của mình cho anh em.
b) Là một Thầy Giáo: Đức Giêsu, Ngài cũng là một Thầy Giáo tuyệt hảo, Ngài đã kiện toàn lề luật yêu thương, giảng dạy dân chúng con đường đích thực tiến về nhà Cha, Ngài chạnh lòng thương họ như những đàn chiên không ngươi chăn dắt, Ngài đã mở lòng trí họ nhận biết giáo huấn Nước Trời.
Người linh mục cũng phải là một Thầy giáo tuyệt hảo như vậy, con người Việt Nam ngày nay đang sống trong một xã hội mà những giá trị của Tin Mừng đang bị chối từ và phủ nhận, những chủ nghĩa khoái lạc và hưởng thụ đang gieo rắc trong tâm hồn mọi người đặc biệt là giới trẻ, nền Văn Hóa Sự Chết đang được cổ võ đã và đang làm băng hoại biết bao tâm hồn khi phong trào sống thử và nạn phá thai đang tràn ngập, luồn lách vào tận hang cùng ngõ hẻm từ người trí thức đến người bình dân, mà tâm hồn họ vẫn ung dung tự tại cho đó là chuyện bình thường, chuyện tiến bộ của khoa học ngày nay mà, có sao đâu???.... Người linh mục phải biết lên tiếng nói, đấu tranh cho sự thật, phải giảng dạy những chân lý của sự thật để mở lòng trí của những con người đang còn ngồi trong bóng tối của sự chết, để họ nhận ra được nguồn ánh sáng của Tin Mừng mà Đức Giêsu đã đánh đổi bằng giá máu. Một “Alter Christus” không thể chọn con đường nào khác là con đường loan báo sự thật, sống cho sự thật và sẵn sàng chết cho sự thật.
c) Là một Thầy Thuốc: Đức Giêsu là một Thầy Thuốc tuyệt vời trên các thầy thuốc. Ngài không những đã chữa lành các bệnh tật tâm hồn mà còn chữa lành các bệnh tật về thể xác cho họ, Ngài đã chữa cho người mù được thấy, người què được đi, kẻ chết sống lại, Ngài đã trả lại cho họ niềm vui cuộc đời, Ngài đã đến và yêu thương họ đúng nghĩa là một “lương y”.
Người linh mục cũng phải là một Thầy Thuốc, phải là một “Lương y như Từ Mẫu”, phải đem đến cho người bệnh niềm vui, người bệnh phải được phục vụ đúng nghĩa và chân tình.
Ngày nay trên đất nước Việt Nam cũng đã mọc lên rất nhiều bệnh viện, để đáp ứng và phục vụ cho nhu cầu của những con người ốm đau, bệnh hoạn, nhưng phải là những bệnh nhân có tiền, còn những con người nghèo khổ lỡ có mắc bệnh hiểm nghèo thì chỉ có đứng ngoài cổng bệnh viện nhìn vào mà mơ ước, chỉ mơ ước thôi may ra có một phép mầu nào đó, chứ còn khuya mới sờ được tới cái giường của bệnh viện, chứ đừng nói chi được nằm trên đó. Thảo nào mà nếu ta có đi chu du khắp đất nước cũng chẳng tìm đâu ra một nơi được gọi là “Nhà Thương”, ngôi nhà của lòng thương xót mà chúng ta vẫn thường gặp trước đây.
(thăng hoa con đường trần thế)