PDA

View Full Version : Hiệp Thông Với Giáo Dân Giáo XứThái Hà- Việt Nam


vanquyen
2008-09-02, 17:13
<o:smarttagtype namespaceuri="urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" name="country-region"></o:smarttagtype><o:smarttagtype namespaceuri="urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" name="place"></o:smarttagtype><o:smarttagtype namespaceuri="urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" name="PersonName"></o:smarttagtype><!--><xml> <w:WordDocument> <w:View>Normal</w:View> <w:Zoom>0</w:Zoom> <w:HyphenationZone>21</w:HyphenationZone> <w:PunctuationKerning/> <w:ValidateAgainstSchemas/> <w:SaveIfXMLInvalid>false</w:SaveIfXMLInvalid> <w:IgnoreMixedContent>false</w:IgnoreMixedContent> <w:AlwaysShowPlaceholderText>false</w:AlwaysShowPlaceholderText> <w:Compatibility> <w:BreakWrappedTables/> <w:SnapToGridInCell/> <w:WrapTextWithPunct/> <w:UseAsianBreakRules/> <w:DontGrowAutofit/> </w:Compatibility> <w:BrowserLevel>MicrosoftInternetExplorer4</w:BrowserLevel> </w:WordDocument> </xml><![endif]--><!--><xml> <w:LatentStyles DefLockedState="false" LatentStyleCount="156"> </w:LatentStyles> </xml><![endif]--><!--><object classid="clsid:38481807-CA0E-42D2-BF39-B33AF135CC4D" id=ieooui></object> <style> st1\:*{behavior:url(#ieooui) } </style> <![endif]--><!--[if gte mso 10]> <style> /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Tableau Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt; mso-para-margin:0cm; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;} </style> <![endif]--> Thư Của Cha Giám Tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế Việt <st1:country-region w:st="on"><st1>Nam</st1></st1:country-region>

Về Vụ Việc Thái Hà<o></o>

<o></o> http://www.vietcatholic.net/pics/dcct_8476.jpg


<o></o> Sài Gòn Ngày 14.08.2008<o></o>
<o></o>
Kính thưa anh em, <o>

</o> Sau những ngày mừng kỷ niệm 130 năm thành lập Tỉnh Dòng St. Anne de Beaupré, 350 năm đền thánh Anna tại Québec, chúng tôi đã trở về Việt Nam, chúng tôi đã thay mặt anh em bày tỏ lòng tri ân đối với Tỉnh Mẹ trong những ngày đại hội. Tỉnh Mẹ đã hoan hỷ đón tiếp đoàn đại diện Tỉnh Dòng VN với niềm hãnh diện lớn lao. Xin anh em hợp ý với chúng tôi để tạ ơn Chúa và cầu nguyện cho Tỉnh Mẹ. <o>

</o> Trong thời gian xa nhà, có một biến cố quan trọng đã xảy ra tại Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội – Giáo xứ Thái Hà. Trong tình liên đới huynh đệ, chúng ta cần phải biết tường tận, chính xác những gì đang xảy đến cho anh em chúng ta, để chúng ta hợp ý cầu nguyện và có lập trường thích đáng. <o>

</o> Như chúng ta đã biết, năm 1928, Nhà Dòng đã mua mảnh đất Thái Hà Ấp, diện tích khoảng 60,000m2, sau đó xây dựng tu viện, nhà thờ, nhà đệ tử và các cơ sở khác. <o>

</o> Năm 1954, Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội còn lại 5 thành viên. Năm 1960, hai linh mục bị trục xuất, hai tu sĩ bị tù và chết trong tù (Thầy Văn và Thầy Đạt), cả tu viện còn lại linh mục Giuse Vũ Ngọc Bích. <o>

</o> Sau đó, nhà nước bắt đầu chương trình chiếm dụng : đầu tiên biến tu viện thành trường học, sau thành bệnh viện, tiếp theo lấy nhà đệ tử giao cho xí nghiệp Dệt Thảm Đống Đa. Hiện tại ngoài một số lớn nhà dân chiếm dụng trên phần đất Nhà Dòng, còn có các cơ sở của nhà nước như Trạm 4, Hội Chữ Thập Đỏ, Uỷ ban nhân dân phường Quang Trung cũ và mới, Kho Bạc Nhà Nước, Trường Học… <o>

</o> Tất cả những cơ sở trên không hề thuộc dạng cải tạo xã hội chủ nghĩa. Cha Giuse Vũ Ngọc Bích là người quản lý, chưa bao giờ bán, cho, hiến, tặng cho bất cứ cá nhân hay tổ chức nào. <o>

</o> Sau này xí nghiệp Dệt Thảm Đống Đa tự động bán đất Nhà Dòng cho công ty May Chiến Thắng mà không hề có ý kiến của cha Giuse Vũ Ngọc Bích. <o>

</o> “Như Quý cha, Quý thầy biết, ngày 8-8-1996 cha Giuse Vũ Ngọc Bích đã gửi lá đơn đầu tiên khiến nại về việc Xí Nghiệp Dệt Thảm Đống Đa bán khu đất của Nhà Dòng cho Công ty Cổ phần May Chiến Thắng. Những năm sau đó, Nhà Dòng -cụ thể Cha Giuse Vũ Ngọc Bích- tiếp tục gửi đơn khiếu nại tới các cấp chính quyền đề nghị Chính quyền tôn trọng quyền sở hữu trên khu đất của Nhà Dòng và giáo xứ.<o>

</o> Kể từ đó tới nay, 12 năm đã trôi qua (8/8/1996[I]-18/8/2008), nhưng chưa bao giờ các cơ quan Nhà nước đã nghiêm túc thực hiện những yêu cầu chính đáng, hợp pháp của người giáo dân trong giáo xứ. Trái lại, rất nhiều lần, một số cơ quan Nhà Nước tỏ rõ ý định muốn hợp pháp hoá khu đất bằng bất cứ thủ đoạn nào. Sự thiếu tôn trọng luật pháp, thiếu tinh thần cầu thị, không tôn trọng sự thật khách quan, dung túng cho một số cá nhân trục lợi trên mảnh đất của Hội Thánh của một số cơ quan Nhà nước có thẩm quyền giải quyết vấn đề đất đai của giáo xứ đã khiến người dân dần dần đánh mất đi niềm tin vào Chính phủ. <o>

</o> Mặc dù vậy, người giáo dân vẫn tỏ rõ thiện chí hợp tác với Chính quyền trong việc tìm kiếm một giải pháp thoả đáng, hợp pháp, đúng với những qui định của pháp luật, đúng với thiện chí và nhu cầu của người giáo dân. Suốt tám tháng qua, kể từ ngày 5-1-2008, dù phải chứng kiến không ít lần Công ty May Chiến Thắng, dưới sự bảo trợ của một số cơ quan Nhà Nước, cố tình vi phạm pháp luật, nhưng người giáo dân vẫn tuân thủ những qui định của luật pháp, không manh động, giữ gìn ổn định trật tự trị an trong khu vực. Mỗi khi Công ty May Chiến Thắng vi phạm pháp luật thì giáo xứ luôn báo cáo các cấp chính quyền giải quyết. Suốt tám tháng qua, giáo xứ và mọi tín hữu luôn thể hiện một tinh thần tôn trọng luật pháp cao độ, yên tâm chờ đợi một tin vui tốt lành thể hiện tin thần tôn trọng tự do tín ngưỡng của các cơ quan Nhà nước. Nhưng, thiện chí và sự chờ đợi ấy đã không được đền đáp một cách thoả đáng. Trái lại, liên tiếp các ngày 30-6-2008 và 2-7-2008, chính quyền đã ra các Công văn với các kết án thiếu cơ sở pháp lý, không tôn trọng sự thật. <o>

</o> Đứng trước nguy cơ bị tước đoạt những quyền lợi chính đáng, đứng trước thiện chí bị chà đạp và đứng trước việc sự thật không được chính quyền nhìn nhận, người giáo dân đã phải cậy đến Chúa và Đức Mẹ đi tìm công lý cho mình. <o>

</o> Ngày 14-08-2008, nhân ngày lễ Đức Maria Hồn Xác Lên Trời, giáo dân đã cung nghinh ảnh Mẹ vào ngự tại khu đất và đặt ảnh Mẹ chính tại nơi xưa kia Nhà Dòng và Giáo xứ đã cung hiến cho Mẹ. Điều đáng nói là, cuộc cung nghinh ấy đã không hề bị bất cứ cản trở nào từ phía lực lượng bảo vệ tại Cty May Chiến Thắng và từ phía các cán bộ an ninh, không có bất cứ biên bản vi phạm nào được lập. Một số cán bộ còn xui giáo dân mang ô vào che cho Đức Mẹ. Số khác, dù không nói ra nhưng đều ngấm ngầm ủng hộ việc cung nghinh ảnh tượng này. <o>

</o> Ngày 15-08-2008, nhận thấy việc rước ảnh tượng là hoàn toàn hợp pháp, nhận thấy bức tường đối diện với tượng Mẹ có nguy cơ sụp đổ do trận mưa kỷ lục tại các tỉnh Miền Bắc vừa qua, có thể gây những tai nạn đáng tiếc cho người giáo dân tới cầu nguyện, anh chị em giáo dân đã dùng tay gỡ bỏ những viên gạch đã mục nát, tạo một lối đi thông thoáng thuận tiện cho việc cầu nguyện. Chiều cùng ngày, dưới sự chứng kiến của các vị lãnh đạo địa phương và các cán bộ an ninh, các giáo dân trong Gx đã cung nghinh thánh giá và 1 tượng Mẹ lớn hơn vào khu đất, đặt trên 1 bể nước trước đây thuộc khu vực Nhà bò. <o>

</o> Ở đây, chúng con xin được nói thêm, một số tài sản của Nhà Dòng và giáo xứ tại khu vực này hiện nay vẫn còn. Đó là khu vực nhà nghỉ cho khách hành hương sát bệnh viện Đống Đa. Ngôi nhà này hiện nay đã bị Công ty May Chiến Thắng dỡ mái một nửa. Khu nhà Hội Quán –nơi trước kia tổ chức các buổi toạ đàm, nơi vui chơi giải trí cho các cháu thiếu nhi– nay vẫn còn nguyên vẹn, kể cả chiếc cầu thang bằng gỗ. Khu nhà nguyện của các chủng sinh có bị sửa chữa đôi chút. Bên cạnh đó, chúng con vừa tìm lại được mô hình của ngôi nhà thờ do các thừa sai <st1:country-region w:st="on"><st1>Canađa</st1></st1:country-region> vẽ thiết kế và đã được cấp phép xây dựng năm 1943. Quý cha quý thầy biết, năm 1943, trong khi Nhà Dòng đang chuẩn bị xây nhà thờ trên khu đất này, thì Nhật đảo chính Pháp, đất nước rơi vào thảm cảnh chiến tranh, các cha các thầy không được ra khỏi tu viện. Năm Ất Dậu 1945, nạn đói hoành hành khắp đất nước số tiền ít ỏi Nhà Dòng quyên góp được để xây nhà thờ đã được dùng vào việc cứu đói. Năm 1946 toàn quốc kháng chiến. Chiến tranh liên miên đã làm cho việc xây dựng nhà thờ không thể thực hiện được kéo dài cho tới nay” (trích Bản báo cáo của cha Nguyễn Ngọc Nam Phong, ngày 18-8-08). <o>

</o> Đó là tất cả diễn biến đã xảy ra trên khu đất của Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội đang bị công ty May Chiến Thắng chiếm giữ. <o>

</o> Chúng ta cũng cần nắm vững những điều căn bản mà cha bề trên DCCT Hà Nội đã viết trong đơn khiếu nại gửi lên Chủ Tịch Nước và Thủ Tướng Chính Phủ như sau: <o>

</o> “Dòng Chúa Cứu Thế - Gx Thái Hà có đầy đủ bằng chứng pháp lý và lịch sử để chứng minh khu đất đó thuộc quyền sử dụng của mình và đã sở hữu, sử dụng từ khi chưa thành lập Nước VNDC Cộng Hoà. <o>

</o> Chúng tôi xin khẳng định lại: khu đất nói trên là thuộc quyền sử dụng của Dòng Chúa Cứu Thế - Gx Thái Hà, không có bất cứ văn bản sang nhượng, chuyển quyền sử dụng, cho, biếu tặng bất cứ tổ chức hoặc pháp nhân nào, bởi theo giáo luật, không có ai, kể cả Giám Mục được tự ý sang nhượng, chuyển đổi đất đai, tài sản đất đai GHCG. <o>

</o> Tài sản nói trên là của Giáo Hội Công Giáo Việt Nam, không phải giữ hộ nhà nước, không mượn, xin hay được nhà nước cấp, không phải là tài sản trái pháp luật hay được toà án giao quản lý, đây là tài sản đang được chúng tôi sử dụng, không phải bỏ hoang vô chủ nên không thể “bàn giao qua Nhà nước” và càng không thể “được nhà nước quản lý”. <o>

</o> Vì vậy, chúng tôi một lần nữa khẳng định lại: đất đai, tài sản nói trên, vẫn thuộc quyền sử dụng và sở hữu của Dòng Chúa Cứu Thế - Gx Thái Hà. Tất cả những hành động lấn chiếm, cưỡng đoạt, mua bán, cho nhượng mà không được sự chấp thuận của chúng tôi bằng văn bản có giá trị pháp lý theo quy định của pháp luật đều là bất hợp pháp” (Trích đơn khiếu nại của Linh mục Vũ Khởi Phụng, ngày 19-8-08). <o>

</o> Trong những ngày vừa qua, các cơ quan nhà nước, trước hết là Đài Truyền hình Hà Nội, báo Hà Nội Mới (ngày 19-8-2008) và một vài tờ báo khác như An Ninh Thủ Đô (ngày 19-8-2008) và Nhân Dân đã xuyên tạc sự thật về những gì xẩy ra tại đây để có cớ giải tán việc đòi lại công bằng của bà con giáo dân. Cách sử sự này không tôn trọng sự thật và áp đặt một cách dã man lên những người dân lành vô tội để bao che cho một số cán bộ biến chất đã tham lam muốn chiếm đoạt tài sản này. Chưa dừng ở đó, các cơ quan chính quyền đã tiếp tuc huy động những phương tiện truyền thông độc quyền của mình để xuyên tạc sự thật. Đài Truyền hình Hà Nội và Đài Truyền Hình Việt Nam chiều tối ngày 19-8-2008 và trước đó đã đưa tin kết án việc làm của bà con giáo dân, thậm chí còn vu khống cho các linh mục tu sĩ của chúng tôi. Chưa hết, báo Sài Gòn Giải Phóng ngày 20-8-2008, trên trang 1 đăng bài “Không chấp nhận hành động vi phạm pháp luật, kích động giáo dân” của tác giả Nam Việt để một lần nữa kết án một cách bất công bà con giáo dân và các linh mục tu sĩ tại Thái Hà (Trích Đơn Khiếu Nại của cha Giuse <st1>Cao Đình Tr</st1>ị, Phó Giám Tỉnh DCCT Việt Nam gửi Thủ Tướng và các cơ quan Truyền Thông, ngày 20-8-2008). <o>

</o> Chúng ta đã có được những thông tin chính xác cũng như những ý kiến chính đáng của Dòng Chúa Cứu Thế - Gx Thái Hà. Chúng ta hãy hiệp thông với anh em chúng ta vì vận mệnh của chúng ta liên đới với vận mệnh của <st1>anh em. Chúng</st1> ta cần thực hiện trong tinh thần hợp nhất toàn Dòng những việc cụ thể sau đây: <o>

</o> Mỗi Cộng Đoàn Nhà Dòng cầu nguyện hàng ngày cho Dòng Chúa Cứu Thế - Gx Thái Hà. <o>

</o> Phổ biến những tin chính thức của Nhà Dòng cho các đoàn thể, các giới, các lớp giáo lý,… thuộc các cộng đoàn chúng ta có trách nhiệm và kêu gọi hợp nhất với chúng ta trong lời cầu nguyện. <o>

</o> Phổ biến cho các Cộng Đoàn tu sĩ thân hữu để họ cùng cầu nguyện cho chúng ta. <o>

</o> Thông tin cho các cha Hạt Trưởng và các cha trong Hạt, xin các ngài hiệp thông và cầu nguyện cho công việc của Nhà Dòng. <o>

</o> Riêng nhà Sài Gòn sẽ tổ chức một buổi cầu nguyện và dâng thánh lễ đặc biệt vào lúc 19 giờ, ngày Thứ Năm, 28-8-2008 tại đền Đức Mẹ HCG Sài Gòn. Xin mời anh em các nơi về tham dự. Trong bài Tin Mừng Chúa Nhật XXI Thường niên hôm nay, Chúa Giêsu đã nói: “…Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi” (Mt 16,18). Chúng ta tin vào Lời của Thiên Chúa, chúng ta tin những lời cầu nguyện chân thành phát xuất từ tấm lòng khát khao công bằng và chân lý sẽ được Chúa nhậm lời.Nguyện xin Thiên Chúa, nhờ lời chuyển cầu của Đức Trinh Nữ Maria, ban cho anh em được ơn khôn ngoan, can đảm và bình an.Thân mến trong Chúa Kitô Cứu Thế,.<o>

</o> [I] Giám Tỉnh DCCT Việt <st1:country-region w:st="on"><st1>Nam</st1></st1:country-region><o></o>
[I] Linh mục Vinh-sơn <o></o>
Phạm <st1>Trung Thành C.Ss</st1>.R.<o></o>

vanquyen
2008-09-02, 17:18
<o:smarttagtype namespaceuri="urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" name="country-region"></o:smarttagtype><o:smarttagtype namespaceuri="urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" name="place"></o:smarttagtype><o:smarttagtype namespaceuri="urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" name="PersonName"></o:smarttagtype><!--><xml> <w:WordDocument> <w:View>Normal</w:View> <w:Zoom>0</w:Zoom> <w:HyphenationZone>21</w:HyphenationZone> <w:PunctuationKerning/> <w:ValidateAgainstSchemas/> <w:SaveIfXMLInvalid>false</w:SaveIfXMLInvalid> <w:IgnoreMixedContent>false</w:IgnoreMixedContent> <w:AlwaysShowPlaceholderText>false</w:AlwaysShowPlaceholderText> <w:Compatibility> <w:BreakWrappedTables/> <w:SnapToGridInCell/> <w:WrapTextWithPunct/> <w:UseAsianBreakRules/> <w:DontGrowAutofit/> </w:Compatibility> <w:BrowserLevel>MicrosoftInternetExplorer4</w:BrowserLevel> </w:WordDocument> </xml><![endif]--><!--><xml> <w:LatentStyles DefLockedState="false" LatentStyleCount="156"> </w:LatentStyles> </xml><![endif]--><!--><object classid="clsid:38481807-CA0E-42D2-BF39-B33AF135CC4D" id=ieooui></object> <style> st1\:*{behavior:url(#ieooui) } </style> <![endif]--><!--[if gte mso 10]> <style> /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Tableau Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt; mso-para-margin:0cm; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;} </style> <![endif]--> Thư Hiệp Thông Với Thái Hà<o></o>

Của Nhóm Linh Mục Nguyễn Kim Điền - Việt <st1:country-region w:st="on"><st1>Nam</st1></st1:country-region>

<o>
</o>

Kính gởi: <o></o>
- Cha Bề trên Chính Xứ Thái Hà<o></o>
- Quý Cha, Quý Thầy và Quý Anh Chị Em Giáo xứ Thái Hà,<o>
</o><o></o>
Đồng kính gởi: <o></o>
- Đức Tổng Giám mục Giáo phận Hà Nội và Hội đồng Giám mục Việt <st1><st1:country-region w:st="on">Nam</st1:country-region></st1>
- Cha Bề Trên Giám Tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế (DCCT) Việt <st1:country-region w:st="on"><st1>Nam</st1></st1:country-region>
<o></o>
Kính thưa Quý Cha, Quý Thầy cùng Quý Anh Chị Em giáo dân.<o></o>
<o></o>
Chúng con ký tên dưới đây là đại diện cho một nhóm linh mục nguyện sống theo tinh thần Đức Cố Tổng Giám mục tử đạo Philipphê Nguyễn Kim Điền, gọi tắt là “nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền”, vốn đã dấn thân cùng với Dân tộc tranh đấu cho tự do tôn giáo và dân chủ nhân quyền từ đầu năm 2001 đến nay, xin được gởi đến Cha Bề trên Chính xứ, các Cha Phó xứ cùng Anh Chị Em Giáo xứ Thái Hà, TGP Hà Nội lá thư hiệp thông dưới đây: <o>

</o> 1. Chúng con hoàn toàn nhất trí với Cha Bề Trên về lá thư gởi Đức Tổng Giám Mục Hà Nội và Cha Bề Trên Giám Tỉnh DCCT Việt Nam đề ngày 17-07-2008, trong đó Cha viết: “[I]Giáo xứ Thái Hà phản đối quyết định thu hồi và sử dụng khu nhà đất của Nhà Thờ [đã bị các Công ty Điện lực Hà Nội, Công ty Vật tư Vận tải Xi măng và Công ty May Chiến Thắng chiếm dụng] để xây dựng công trình công cộng, vì như vậy là chối bỏ quyền quản lý, sử dụng hợp pháp của Giáo Xứ. Giáo xứ cũng phản đối dự án mở con đường phía sau khu đất, vì như vậy vừa lấy mất đất Nhà Thờ, vừa phá vỡ bầu khí thánh thiêng và thu hẹp không gian Nhà Thờ và tu viện, ảnh hưởng đến sinh hoạt tôn giáo của hàng nghìn người”. Chúng con cũng tán thành Đơn khiếu nại Cha gởi tới Nhà cầm quyền CSVN ngày 19-08-2008 để yêu cầu trao lại quyền sử dụng đất cho Dòng Chúa Cứu Thế - Giáo xứ Thái Hà. Trong Đơn khiếu nại đó, Cha đã vạch trần việc nhà cầm quyền bóp méo sự thật và chà đạp lẽ phải bằng những văn mâu thuẫn, những lý luận quàng xiên, những áp đặt ngang ngược.<o>

</o> Chúng con cực lực phản đối Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội và quận Đống Đa cùng các cơ quan liên hệ đã dùng nhiều cách thức mờ ám, trắng trợn, hung hãn để dọa nạt toàn thể Dòng Chúa Cứu Thế và Giáo xứ Thái Hà hầu áp đặt ý muốn phi lý và thực hiện ý đồ cướp đất của họ. Điều đó cho thấy nhà cầm quyền CSVN chỉ muốn dùng mưu mô và bạo lực đối phó với nhân dân để bao che và hợp thức hóa những hành vi bất công, phi pháp, vô đạo của đảng viên cán bộ.<o>

</o> 2- Chúng con hoàn toàn nhất trí với Cha Bề Trên và Quý Cha Quý Thầy về Đơn khiếu nại gởi tới Nhà cầm quyền lẫn các cơ quan truyền thông CSVN cũng vào ngày 19-08-2008 để phản đối chuyện báo chí xuyên tạc sự thật tại Nhà thờ Thái Hà. Xin được đồng ý với Quý Cha rằng : “[I]Những lời nói [trên truyền hình, báo chí Nhà nước] là sự vu cáo, nhục mạ đối với hàng ngũ tu sỹ, danh dự công dân và giáo dân giáo xứ Thái Hà nói riêng, toàn thể cộng đồng Công giáo nói chung. Chúng tôi yêu cầu các cơ quan làm rõ vấn đề này, cung cấp đầy đủ chứng cứ về những việc đã được báo đài nêu trên trong thời gian sớm nhất. Sự vu cáo bỉ ổi nói trên chẳng lừa mỵ được ai, lại càng làm mất lòng tin của người Công giáo cũng như không Công giáo vào hệ thống chính trị hiện nay, là đi ngược lại đường lối đoàn kết, tôn trọng lẫn nhau và tôn trọng phẩm giá con người trong một xã hội pháp quyền mà Nhà nước đang kêu gọi xây dựng”.<o>

</o> Chúng con cực lực phản đối hệ thống truyền thông đại chúng của nhà cầm quyền trên toàn quốc -dưới sự lèo lái của đảng CS- đã tung một chiến dịch tổng lực nhằm xuyên tạc sự thật cách trắng trợn, vu khống thóa mạ các nạn nhân bị cướp đất cách đê hèn, bênh vực hành vi sai trái của những kẻ cầm quyền cách ngang ngược, coi thường và đầu độc công luận cách vô liêm sỉ, bằng những thông tin bịa đặt, lập luận ngụy biện, gán ghép vô bằng cớ, dạy đời kiểu lố bịch. Chúng con nhất trí với việc Quý Cha và Quý Gx kiện các cơ quan thông tin công cụ này ra tòa án, để chấm dứt cảnh đảng độc quyền chân lý và báo đài là cái loa của đảng!<o>

</o> 3- Chúng con hoàn toàn nhất trí với Cha Bề Trên về Báo cáo mục vụ và Kiến nghị gởi Đức Tổng Giám Mục Hà Nội và Cha Bề Trên Giám Tỉnh DCCT Việt Nam đề ngày 25-07-2008, trong đó Cha đã đi từ vụ việc cướp đất Thái Hà sang vụ việc cướp đất của dân oan và của các cộng đoàn tôn giáo khắp cả Việt Nam. Từ đó Cha đã nêu vấn đề Giáo hội cần áp dụng thực sự giáo huấn xã hội của mình trong thực trạng bất công bạo ngược tung hoành, thế lực đồng tiền thống trị trên đất nước hôm nay. Chúng con vui mừng vì Cha đã đề xuất ý kiến Hội đồng Giám mục Việt Nam cần thành lập Ủy ban Công lý Hòa bình và đưa ra một chương trình hành động cho hòa bình công lý như Toà Thánh, nhiều Giáo phận và Dòng tu trên thế giới đã có từ lâu. Đây cũng là điều chúng con đã đề nghị trong Thỉnh nguyện thư thứ bảy gởi Hội đồng Giám mục Việt <st1:country-region w:st="on"><st1>Nam</st1> </st1:country-region>nhân Đại hội thường niên của các ngài ngày 8-10-2007. Hy vọng rằng trong Đại hội thường niên sắp tới (khoảng cuối tháng 9 đầu tháng 10), Hội đồng GMVN sẽ thực hiện lời đề nghị hợp tình hợp lý và bức thiết này. Đúng thế, vụ việc đất đai Giáo xứ Thái Hà bị cướp là một trong hàng triệu vụ việc cướp đất của nhân dân tại Việt <st1:country-region w:st="on"><st1>Nam</st1></st1:country-region> kể từ khi có chế độ Cộng sản. Đây là hậu quả của một nguyên tắc và một chủ trương hết sức bất công, phi lý, vô nhân đạo là nhà nước (thật ra là đảng CS) quản lý (thật ra là sở hữu) mọi công thổ công điền, mọi tài nguyên quốc gia và có quyền tước mọi đất đai của nhân dân (tập thể lẫn cá nhân) mà không cần bồi hoàn hay chỉ đền bù với giá rẻ mạt (như thực tế cho thấy), trong mục đích bảo vệ chế độ, giữ vững quyền lực và gia tăng lợi lộc cho đảng, cụ thể là cho các đảng viên từ cao xuống thấp, từ trung ương tới địa phương. Thành ra việc đòi đất cho Giáo oan không thể tách lìa với việc đòi đất cho Dân oan, và Giáo hội cần phải nhập cuộc.<o>

</o> 4- Chúng con cũng vui mừng khi hay biết 7 linh mục và 1 tu sĩ thuộc Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà đã ký tên (với số thứ tự 57 và 75-81) vào Thư ngỏ gửi Nhân dân <st1>Trung Qu</st1>ốc viết ngày 30-07-2008 về việc nhà cầm quyền <st1>Trung Qu</st1>ốc xâm phạm chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam qua việc chiếm hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Bức thư đó “[I]kịch liệt phản đối mọi hành vi xâm lấn lãnh thổ, xúc phạm danh dự, thân thể người dân Việt Nam trên biển Đông quanh phạm vi hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa; mọi tuyên bố xâm phạm hay đe dọa chủ quyền vùng lãnh hải, lãnh địa thuộc chủ quyền của Việt Nam; mọi hành vi sử dụng hay đe dọa sử dụng bạo lực đối với mọi vấn đề mâu thuẫn”.Đồng thời bức thư đề nghị“Nhân dân <st1>Trung Qu</st1>ốc kêu gọi chính quyền <st1>Trung Qu</st1>ốc thực hiện nghiêm túc Hiệp ước thân thiện và hợp tác với ASEAN (TAC) và Qui tắc ứng xử biển Đông (DOC) và mọi cam kết hữu nghị với Việt Nam; kêu gọi chính quyền <st1>Trung Qu</st1>ốc giữ nguyên hiện trạng đối với các tranh chấp lãnh thổ hiện nay với Việt Nam và nhanh chóng đưa vấn đề ra các tổ chức phân xử quốc tế để giải quyết”.<o>

</o> Thái độ dấn thân của Quý Cha cùng với Đồng bào như thế cho thấy việc đòi lại đất đai cho Giáo hội không thể tách lìa với việc đòi lại đất đai cho Tổ quốc vốn đã mất vào tay ngoại bang từng phần kể từ năm 1974 cho tới nay. Đây cũng là tấm gương nhắc nhở cho mọi Kitô hữu Việt <st1:country-region w:st="on"><st1>Nam</st1></st1:country-region> (Giám mục, Linh mục, Tu sĩ, Giáo dân) bổn phận song hành với Đồng bào, thao thức với vận Nước, chung lo với Tổ quốc để thực sự “sống trong lòng Dân tộc” (Thư Chung 1980). <o></o>
<o></o>
Kính thưa Quý Cha, Quý Thầy, Quý Anh Chị <st1>Em Thái Hà</st1> thân yêu,<o>

</o> Chúng con, và hẳn là tất cả mọi đồng bào lương giáo, quốc nội lẫn hải ngoại, đều đang hiệp thông, trông nhìn, mong ước và cầu nguyện cho Thái Hà. Mọi con dân Việt yêu công lý, dân chủ, tự do đều công khai hay thầm kín hy vọng Thái Hà sẽ là một ngọn lửa ngày càng bùng phát, gây nên một phản ứng dây chuyền, tạo ra muôn triệu ngọn lửa đấu tranh -trong hiếu hòa bất bạo động nhưng quyết liệt kiên trì- khắp cả đất nước, để thiêu sạch chế độ cộng sản độc tài gian ác bạo ngược này, ngõ hầu giải quyết trọn vẹn mọi vấn đề và mọi khủng hoảng của Việt Nam hôm nay. <o>

</o> Bởi lẽ chế độ này đang từng ngày tước đoạt tài nguyên quốc gia, cướp bóc tài sản dân chúng, dâng nhượng nguồn lợi của đất nước cho ngoại bang. Bởi lẽ chế độ này đang từng ngày tìm cách biến nhân sự của bộ máy công quyền thành những viên chức tham lam và gian dối, biến lực lượng bảo vệ an ninh thành những tay sai mù quáng và tàn bạo, biến hệ thống truyền thông đại chúng thành những bồi bút mê muội và vô lương tâm, biến các tổ chức quốc doanh trong Mặt trận thành những nô bộc ngu trung và vô liêm sỉ. Bởi lẽ chế độ này đã và đang dùng bạo lực hành chánh, bạo lực vũ khí lẫn một nền giáo dục ngu dân để tiêu diệt phản ứng lành mạnh của con người trước gian dối và bất công, để triệt tiêu mối hiệp thông, tình đoàn kết trong sự thật và lẽ phải của các cộng đồng, đặc biệt cộng đồng tôn giáo. Bao lâu còn chế độ xấu xa đó thì Tổ quốc, Nhân dân và Giáo hội còn gánh chịu những thiệt hại khôn lường trên phương diện kinh tế, chính trị, xã hội, môi trường, luân lý, tâm linh…. và nguy cơ mất nước vào tay <st1>Trung C</st1>ộng là chuyện rất có thể. <o>

</o> Nguyện xin Thiên Chúa, qua lời chuyển cầu của Mẹ Hằng Cứu Giúp, ban xuống cho Quý Cha, Quý Thầy và Quý Anh Chị Em nhiều ơn khôn ngoan và can đảm, hòa ái và kiên trì.<o>

</o> Viết tại Việt <st1:country-region w:st="on"><st1>Nam</st1></st1:country-region>
ngày 29-08-2008, lễ thánh Gioan Tẩy giả bị trảm quyết.<o>

</o> Đại diện nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền<o>

</o> - Linh mục Têphanô Chân Tín, dòng Chúa Cứu Thế Sài gòn<o>

</o> - Linh mục Phêrô Nguyễn Hữu Giải, Tổng Giáo phận Huế <o>

</o> - Linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý, Tổng Giáo phận Huế <o>

</o> - Linh mục Phêrô <st1>Phan Văn L</st1>ợi, Giáo phận Bắc Ninh

vanquyen
2008-09-04, 10:15
Phóng ảnh Ðơn Khiếu nại khẩn cấp của DCCT, Thái Hà ngày 1-9-2008


chuacuuthe.com <center> http://www.tiengnoigiaodan.net/anews08/th_91.jpg http://www.tiengnoigiaodan.net/anews08/th_92.jpg http://www.tiengnoigiaodan.net/anews08/th_93.jpg </center>

vanquyen
2008-09-04, 10:39
Nhận xét về những "Chứng cớ hay cắc cớ?" của UBND TP Hà Nội cung cấp cho Giáo Xứ Thái Hà


CHỨNG CỚ UỶ BAN NHÂN DÂN THÀNH PHỐ HÀ NỘI

CUNG CẤP CHO DÒNG CHÚA CỨU THẾ - GIÁO XỨ THÁI HÀ
ĐỂ KHẲNG ĐỊNH CHA GIUSE VŨ NGỌC BÍCH ĐÃ BÀN GIAO ĐẤT ?


I. CÁC CHỨNG CỨ

Ngày 26/08/2008, Dòng Chúa Cứu Thế - Giáo xứ Thái Hà nhận được công văn số 680/UBND-NNĐC về việc cung cấp tài liệu giải quyết khiếu nại và gửi kèm 4 băn bản photocoppy, gồm:

1. Bản kê khai tổng số nhà giao nhà nước quản lý (ký ngày 10/11/1961)

<center> http://www.vietcatholic.net/pics/chung19611110.jpg</center>

2. Bản mẫu kê khai nhà quản lý (ký ngày 09/11/1961)
<center> http://www.vietcatholic.net/pics/chung19611109.jpg</center>

3. Đơn xin bàn giao đất của linh mục Vũ Ngọc Bích (ký ngày 27/05/1963, số năm trong ngày.. tháng.. năm bị sửa chữa)
<center>http://www.vietcatholic.net/pics/chung19630527.jpg</center>

4. Văn bản của cha Vũ Ngọc Bích gửi ban chủ nhiệm Hợp tác xã Dệt thảm Đống Đa về việc xác nhận đã nhận của Ban chủ nhiệm Hợp tác xã 40 triệu đồng.
<center>http://www.vietcatholic.net/pics/chungDettham.jpg</center>

Ngoài ra, trong quá trình giải quyết đơn thư khiếu nại của Dòng Chúa Cứu Thế, tại các Công văn trả lời đơn thư khiếu nại của Dòng Chúa Cứu Thế, còn có hai Công văn với hai khẳng định khác nhau về thời điểm cha Bích đã ký giấy bàn giao:

Ngày 30/6/2008, Dòng Chúa Cứu Thế - Giáo xứ Thái Hà nhận được quyết định số 2476/QĐ-UBNĐ của UBND TP Hà Nội. Trong quyết định đó UBND TP Hà Nội nói rằng: “Ngày 24/10/1961, linh mục Vũ Ngọc Bích (người quản lý nhà, đất) đã ký biên bản “Hội nghị bàn giao nhà thống nhất quản lý vào Nhà nước”.
<center>http://www.vietcatholic.net/pics/Nghiquyet20080630.jpg</center>

Tại Công văn số 1784/TNMT&NĐ-CS của Sở Tài nguyên Môi trường và Nhà đất, ngày 7/5/2008 lại nói rằng: “Trong thời kỳ Nhà nước thực hiện chính sách cải tạo xã hội chủ nghĩa về nhà đất trước đây, ngày 24/11/1961, linh mục Vũ Ngọc Bích (người quản lý) đã bàn giao khu nhà đất Thái Hà qua nhà nước thống nhất quản lý”.
<center>http://www.vietcatholic.net/pics/Nghiquyet20080507.jpg</center>

I. MỘT VÀI NHẬN XÉT

1. Về thời gian được cho rằng cha Vũ Ngọc Bích đã ký giấy bàn giao

Theo các chứng cớ mà UBND thành phố Hà Nội đã cung cấp cho Dòng Chúa Cứu Thế và các Công văn trả lời đơn thư khiếu nại của Nhà Dòng, thì có thể dễ dàng nhận thấy không có sự thống nhất về thời gian cho rằng cha Vũ Ngọc Bích đã ký bàn giao: 4 văn bản liên quan tới chuyện bàn giao thì được ký vào 4 thời điểm khác nhau:

- Ngày 24/10/1961 “Linh mục Bích” ký biên bản bàn giao toàn bộ nhà đất (trừ Nhà thờ) sang Nhà nước quản lý trên diện tích khoảng 60.000m2 (theo quyết định số 2476/QĐ-UBNĐ của TP Hà Nội).

- Ngày 9/11/1961 “linh mục Bích” lại kê khai toàn bộ nhà đất nhưng do mình đang quản lý trên 6ha? (Theo chứng cứ TP cung cấp ngày 26/08/2008)

- Ngày 10/11/1961 “Linh mục Bích” lại kê khai bàn giao tiếp khu đất trên qua Nhà nước quản lý, kể cả nhà thờ vì toàn bộ chỉ hơn 60.000m2. (Theo chứng cứ TP cung cấp ngày 26/08/2008)

- Ngày 24/11/1961 “Linh mục Bích” ký biên bản bàn giao khu đất Thái Hà đất sang Nhà nước quản lý trên diện tích khoảng 60.000m2 (Theo công văn số 1784/TNMT&NĐ-CS ngày 7/5/2008 của Sở Tài nguyên MT).

- Ngày 27/5/1963 (con số này bị sửa chữa), tức là hai năm sau, “Linh mục Bích” lại tiếp tục có đơn xin bàn giao qua nhà nước thống nhất quản lý với tổng diện tích hơn 60.000m2. (Theo chứng cứ TP cung cấp)

2. Về Quyết định 76/QL-NĐ
<center>http://www.vietcatholic.net/pics/Nghiquyet76.jpg</center>

Trong số các chứng cứ mà UBND Tp. Hà Nội cung cấp cho Dòng Chúa Cứu Thế để làm bằng chứng thì không thấy nhắc đến Quyết định 76/QL-NĐ, để giao đất cho Xí nghiệp thảm len, được ký ngày 30 tháng 1 năm 1961, tức là 10 tháng trước khi cho rằng cha Bích đã ký giấy bàn giao. Quyết định này được Đài Truyền hình đưa lên để nói: đây là những giấy tờ mà linh mục Bích đã ký hơn 50 năm trước để giao đất cho nhà nước?

3. Về giấy cha Bích xác nhận đã nhận 40 triệu đồng từ Xí nghiệp thảm len

Văn bản này được ký ngày 24/12/1991 (ngày mừng lễ Noel). Đây là văn bản mà đài Truyền hình khi đưa lên đã bóp méo và cho rằng văn bản này là văn bản cha Vũ Ngọc Bích đã ký nhận 40 triệu đồng từ năm 1961. Tại văn bản này, ai cũng dễ dàng nhận thấy chữ ký của cha Bích hoàn toàn khác với chữ ký của các văn bản kia. Bên cạnh đó, đây là văn bản duy nhất có dấu chứng nhận của nhà thờ, nhưng lại là hai con dấu hoàn toàn khác nhau được đóng chồng lên nhau. Điều đáng nói là văn bản này nếu có thật thì cũng chẳng liên quan gì tới khu đất đang tranh chấp, bởi nó liên quan tới một khu đất khác.

Dòng Chúa Cứu Thế

vanquyen
2008-09-04, 21:48
Vài suy tư về Thái Hà



<center>http://vietcatholic.net/Albums/309th04092008/Pics/309th6.jpg</center>

GIẬN MÀ THƯƠNG

Là một người chứng kiến từ đầu tới cuối vụ việc công an dùng hơi cay xịt vào giáo dân đang cầu nguyện vào tối ngày 31 tháng 08, tôi không khỏi sốc khi xem truyền hình nhà nước và đọc những tờ báo quốc doanh ra ngày 01 tháng 09. Những tưởng chính quyền nhận tội trước nhân dân về việc làm độc ác, tàn bạo đối với giáo dân Thái Hà vào đêm hôm qua, ai ngờ đâu họ lại tiếp tục vu khống và bóp méo sự thật một cách trắng trợn đến thế.
Có lẽ không chỉ riêng tôi mà còn bao nhiêu người khác, trong đó có đông đảo các nhà báo, các phóng viên nhà nước đã tận mắt chứng kiến cái cảnh các anh cán bộ lãnh đạo công an cấp phường và cấp quận bẽ bàng, xấu hổ trước quần chúng nhân dân vào đêm 31 tháng 08. Ấy vậy, ngày hôm sau chính những tay nhà báo, những phóng viên này lại không biết ngượng với chính mình khi viết ra, khi nói ra những điều trái ngược hẳn với bản chất của sự việc. Phải chăng những con người này không còn là người nữa?

Phải chăng chỉ vì miếng cơm manh áo mà những con người này sẵn sàng bán rẻ nhân phẩm của mình? Phải chăng chỉ vì địa vị danh vọng mà những con người này đã bẻ cong ngòi bút, lừa dối chính mình? Phải chăng vì những con người này đã phải sống trong một môi trường gian dối quá lâu cho tới độ lương tâm của họ không còn biết cắn rứt khi làm cái việc ngậm máu phun người như thế.

Trong lòng tôi lúc này sôi lên nỗi bực dọc, giận dữ. Giận vì có những con người độc ác, dã man đến thế tồn tại trong xã hội. Nhưng rồi nỗi thương cảm lại vấn vương trong lòng tôi. Xét cho cùng những con người này lại là những kẻ đáng thương hơn hết. Vì hoàn cảnh, vì thời cuộc mà họ phải bán rẻ nhân phẩm của chính mình. Họ là người mà không được sống đúng tư cách của một con người. Nghĩ đến đây, sự giận dữ trong tôi cứ nguôi ngoai dần. Tôi thầm cầu xin Chúa cho họ có cơ may trở lại làm người.

http://vietcatholic.net/Albums/309th04092008/Pics/309th5.jpg

SỐNG CHO RA NGƯỜI

Hôm qua, ngồi đọc tờ báo Tiền Phong trong phòng đọc Giêrađô ở giáo xứ Thái Hà, thấy tôi tỏ ra bực dọc, một anh tự xưng là phóng viên đến hỏi chuyện, tôi liền nói lên nỗi bức xúc của mình trước những thông tin thất thiệt về vụ việc người đi cầu nguyện bị xịt hơi cay mà đài báo nhà nước đăng tải.
Tuy nhiên, sáng nay khi đến Thái Hà để xem thực hư thế nào về con số những người tuốn đến cầu nguyện cho công lý và sự thật, bất ngờ tôi gặp lại anh bạn thân thời phổ thông (hiện nay anh đang giảng dạy ở một trường đại học nổi tiếng của Hà Nội). Trong khi trò chuyện, anh bạn tôi đề cập đến bài viết của tôi đăng trên trang các website Công Giáo mà anh mới đọc được sáng sớm hôm nay.

http://vietcatholic.net/Albums/309th04092008/Pics/309th9.jpg
Anh bạn tôi nói thẳng với tôi:

- “Thực ra bọn nhà báo, phóng viên nhà nước cũng khổ tâm lắm, ông ạ. Nếu chúng nó không viết như thế thì ngay lập tức bị cúp lương hoặc bị đuổi việc liền”.

Tôi phản ứng lại:

- “Chẳng lẽ vì đồng lương, chức nghiệp bị đe dọa mà mình phải sống giả dối với chính mình được sao?!”

Anh bạn tôi ngồi thừ ra một lúc và tiếp tục phân trần:

- “Chúng nó bị mấy thằng đầu sỏ có chức có quyền gây áp lực ghê lắm. Nếu tờ báo nào không chịu nói láo về sự kiện Thái Hà, thì ngay lập tức tòa soạn và đội ngũ phóng viên của tờ báo ấy đi đời nhà ma liền.”

Tôi ngán ngẩm nói với bạn tôi:

- “Thế mà cả 84 triệu con người Việt Nam lại để cho mấy cái thằng ấy xỏ mũi đấy!”

Tôi nói đến đấy, anh bạn tôi cười buồn …

Chúng tôi đi ra chỗ đất (được gọi là linh địa Đức Bà) đang có đông người cầu nguyện. Bạn tôi, dù là người chẳng theo tôn giáo nào, cũng chen vào trước tượng Đức Mẹ Ban Ơn, cầm mấy que hương khấn vái, miệng thầm thì điều gì đó tôi nghe không rõ. Còn tôi, tôi thầm thì xin Chúa và Đức Mẹ soi trí mở lòng cho một số vị lãnh đạo lương tiền thì thừa lương tâm thì thiếu.

Thiên Ân

vanquyen
2008-09-04, 21:54
<center>HÃY ĐỂ CÂU CHUYỆN THÁI HÀ
MỘT HỒI KẾT CÓ HẬU

</center>
Những bước đi nguy hiểm

http://www.vietcatholic.net/pics/80903vinh.jpgCâu chuyện Thái Hà đang đến hồi gay cấn, cả hai bên Nhà Thờ và Nhà nước đã có những bước đi nguy hiểm.

Bước đi của Nhà thờ là đòi bằng được Sự thật, Công lý và sự Công bằng thể hiện qua việc đòi lại tài sản của mình bị chiếm đoạt vô cớ. Sự đòi hỏi này được xác định là chính nghĩa và phải đạt được bằng bất cứ giá nào phải trả. Kể cả việc tù đày và mạng sống của hàng giáo sĩ, giáo dân.

Đây là bước đi nguy hiểm. Nguy hiểm khi mà khí thế của hàng giáo sĩ và giáo dân đã bừng bừng uất hận qua những ngày tháng bị mạ lỵ và vu cáo, bị đổi trắng thay đen trên một hệ thống truyền thông nhà nước mà chính họ là những người đang đóng góp tiền của để nuôi dưỡng. Tất cả họ đang chờ đợi bất cứ một kết cục nào có thể đến khi mà trong tay họ không một tấc sắt.

Nguy hiểm khi mà đối tượng của họ, các cơ quan pháp luật của Nhà nước có đầy đủ quyền hành, súng đạn và nhà tù. Nguy hiểm khi nhà nước đó lại được trang bị bằng một thứ lý thuyết “đấu tranh giai cấp, ai thắng ai” của chủ nghĩa Mác – Lênin vô thần luôn muốn phô diễn sức mạnh chuyên chính vô sản. Nguy hiểm khi mà ở thời hiện tại trong xã hội Việt Nam, sự công bằng, công lý, sự thật là một thứ hàng quá xa xỉ.

Bước đi của Nhà nước là bằng mọi cách, phải đuổi bằng được Nhà thờ ra khỏi khu đất mà Nhà thờ cho là Đất Thánh của mình.

Đây cũng là một bước đi nguy hiểm. Sự thiếu những kịch bản và những tư vấn quan trọng cho Nhà nước trong từng bước đi đã đẩy đến tình trạng dùng vũ lực. Thói thường, khi đã dùng đến vũ lực, có nghĩa là khi mọi lý lẽ, mọi cách hành xử của mình đã thất bại và mình đang bất lực nhất. Nhưng cái thiếu lớn nhất của nhà nước trong vụ việc này, là chính những căn bản pháp lý cho việc giải quyết vấn đề theo ý mình. Mà những vấn đề về pháp lý, ngoài những cái mình có thể đạo diễn, thì còn có những tiêu chí chung mà loài người đã mặc nhiên công nhận. Đó là lẽ phải và lẽ công bằng.

Nguy hiểm, vì trước mắt họ là một cộng đồng tôn giáo Thái Hà và mấy ông tu sĩ tuy không đông, nhưng vô cùng vững chắc bởi tình yêu thương và đoàn kết, dù họ không một tấc sắt trong tay. Nhưng họ đang tin ở chính nghĩa và công lý, sự thật nằm ở phía họ. Và vì thế, họ sẵn sàng xả thân cho niềm tin của họ. Bên họ, một cộng đồng giáo dân đông đúc, một Giáo hội Công giáo Việt Nam và toàn cầu luôn sát cánh kề vai và chia sẻ, đó là những điều không dễ giải quyết nếu bất chấp công lý và sự thật.

Nguy hiểm nhất đối với Nhà nước trong vụ này, có lẽ lại chính là niềm tin bị chao đảo, lung lay ngay cả trong những con người vẫn ăn lương nhà nước nhưng để thật sự họ có lòng tin thì lại không dễ dàng. Khi mà những việc dối trá họ phải làm, ngay khi họ hoàn thành với kết quả như ý muốn nhưng không chứa đựng sự thật, thì đó chính là mối họa lâu dài.

Với những mục tiêu mà cả hai bên theo đuổi, vụ việc đã đẩy đến mức độ nguy hiểm. Nếu theo logic thông thường, có thể là một Thiên An môn mới?

Một Thiên An môn là điều có thể dễ dàng làm đối với một nhà nước có nhiều súng đạn, với quân đội và công an đông đúc để đối phó với một đám dân không nhiều và mấy ông tu sĩ mảnh mai.

Nhưng chắc chắn một điều, là hậu quả thì vô cùng khủng khiếp. Và khi đó, xã hội sẽ có nhiều thay đổi nhanh chóng hơn nhất là khi xã hội đã ở thế kỷ 21.

Truyền thông bóp méo và nhà tù, dùi cui đã làm được điều gì?

Thời gian qua, hệ thống truyền thông đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao của mình là “tạo dư luận lên án, đấu tranh” theo định hướng đã có sẵn. Bằng lối truyền thông một chiều nhiều xảo thuật, không kể nhân tâm, không tính nhân bản, tạo nên được trong con mắt những người thiếu thông tin hình ảnh những tu sĩ vào giáo dân Thái Hà luôn luôn là “xấu xa và bạo động”?

Tất nhiên, với những người có tìm hiểu và kinh nghiệm, thì điều này đã ngược lại hoàn toàn.

Nhưng nhà nước đã quên mất điều này: Cuối cùng, muốn để giải quyết tốt đẹp mọi chuyện, thì chính nhà nước lại phải giải quyết vấn đề với những con người “xấu xa” đó, dù bằng súng, hay bằng giấy.

Bằng lối truyền thông đó, nhà nước đã quyết rào kín lối trên con đường đã đi, không tính đến cơ hội quay trở lại kể cả khi đã biết sai lầm. Phải chăng đó là phương thức “đã ra trận chỉ có biết tấn công”?

Về lĩnh vực truyền thông nhà nước trong cả hai vụ việc Tòa Khâm sứ và Thái Hà, có sự khác nhau và sự giống nhau như sau:

Ở vụ việc Thái Hà, hệ thống truyền thông nhà nước vào cuộc khá sớm. Vụ Tòa Khâm sứ, truyền thông không bao giờ đả động đến dù đã kéo dài cả tháng trời căng thẳng, chỉ vào cuộc những ngày cuối cùng.

Ở cả hai vụ việc, sự giống nhau ở lĩnh vực truyền thông, đó là dù vào cuộc sớm hay muộn, thì đều là cách truyền thông một chiều áp đặt vài bịa đặt, bóp méo sự thật đến mức có thể, nhằm phục vụ ý đồ khuất phục đối tượng bằng chiến dịch đàn áp truyền thông.

Phải chăng đó là bản chất của truyền thông Việt Nam theo định hướng Xã hội chủ nghĩa?

Nhưng, kết quả hay hậu quả của nó là gì? Kết quả của nó có là tốt không, khi trong con mắt giáo dân Thái Hà, giáo dân và những người hiểu biết sự thật bằng nhiều cách, (mà con số này không ít khi sự việc đã hơn 8 tháng nay giữa Thủ đô) họ biết rằng đó là sự bịa đặt, bôi xấu và không có sự thật trong những thông tin truyền thông nhà nước. Khi đó, có còn không lòng tin vào truyền thông nói riêng và nhà nước nói chung?

Ngay cả với những người làm công tác truyền thông, tự họ sẽ cảm thấy nhục nhã cho một trí thức của đất nước, một sỹ phu Bắc Hà. Chỉ vì mấy triệu tiền lương mỗi tháng đã phải bán rẻ lương tâm mình, đạo đức của mình, để lại hậu họa cho con cháu bởi cái tội phá chùa đốt Phật mà không có cách nào gỡ nổi như những kẻ đã cầm súng bắn vào địa chủ năm xưa theo lệnh Cải cách ruộng đất của đảng. Tôi chợt nhớ câu thơ của Bùi Minh Quốc:

Chẳng lẽ trở về toàn quân ngậm đắng
Khom mình chào trò xiếc gian manh?

Tôi chợt nhớ câu chuyện truyền thông trong vụ xịt hơi cay vào phụ nữ và trẻ em cầu nguyện đêm 31/8/2008. Khi đó, một giáo dân vốn bất bình với truyền thông bóp méo đã gọi điện đến đến Trung tâm Thông tin - Đài Tiếng nói Việt Nam (số máy 04.8244354) đề nghị cho phóng viên đến hiện trường để thấy rõ vụ việc mà điều chỉnh cách truyền thông. Ông Ngọc Giám đốc Trung tâm, (số đt cố định: 04.9386140; số điện thoại di động là 0913237641) đã cử phóng viên Đình Hiếu (số điện thoại di động là 093234503) đến hiện trường.

Điều hài hước nhất là Đài Tiếng nói Việt Nam đã có nhiều bài phát thanh về vụ Thái Hà rất đanh thép, kiên quyết lên án. Nhưng đến tận 31/8/2008 vừa qua họ vẫn không biết lối vào Thái Hà. Người giáo dân kia đã phải ra tận ngoài đường dẫn phóng viên vào hiện trường. Khi đến đó, các phóng viên báo chí, đài truyền hình, Đài Tiếng nói đã tận mắt thấy vụ việc, họ còn được đưa đến phỏng vấn nạn nhân…

Nhưng, sáng hôm sau, chính họ đã đổi nạn nhân thành thủ phạm một cách trằng trợn trên bài viết. Phóng viên Đình Hiếu (Đài Tiếng nói Việt Nam VOV) đã viết: “Lợi dụng trời tối, những kẻ chủ mưu đã rất thâm hiểm, xúi bẩy, mớm lời cho một số người hô hoán lên rằng bị đánh, bị xịt hơi cay đã ngất xỉu. Thế nhưng chẳng thấy ai phải sơ cứu, phải đi bệnh viện điều trị”?

Còn Đài Truyền hình Việt Nam đã không hề đả động đến những nạn nhân của vụ xịt hơi cay mất nhân tính, mà dùng những hình ảnh của Linh mục Khải khi kêu gọi giáo dân trật tự để cho là “kích động giáo dân”. Quả là miệng lưỡi truyền thông nhà nước.

Một người vốn ít khi nóng tính nhưng khi đọc câu này, đã không kìm nén được căm phẫn: “Sao trời không vật chết tươi ngay những thằng này chứ để nó sống làm gì cho bẩn đất và hại người”.

Riêng tôi thì qua vụ này, tôi hiểu hơn là vì sao trên báo đảng, báo nhà nước, mọi sự vụ liên quan đến công an và các cơ quan nhà nước, bao giờ lỗi cũng thuộc về người dân. Chẳng hạn những việc như người dân được đưa đến đồn thì thích tự treo cổ, các cháu học sinh được đưa về đồn thì lại thích nhảy xuống giếng tự tử… tất cả là lỗi ở người dân? Bởi một điều là những sự việc có thể bị bóp méo và chuyển đen thành trắng không hề thương tiếc hay băn khoăn.

Với lối truyền thông như vậy, đương nhiên giáo dân và tu sĩ Thái Hà đáng bị đem nhốt hết vào tù. Nhưng, có nhốt được tất cả họ hay không lại là câu chuyện khác khi tất cả tu sĩ và giáo dân cùng đồng chịu trách nhiệm.

Sau khi một số người bị giam giữ, một số bị đánh đập dã man bằng dùi cui, roi điện và giày đinh ngay trên đường phố, hay bị xịt hơi cay bất thình lình khi đang cầu nguyện, sau những chương trình bôi đen, bóp méo của truyền thông, những tưởng giáo dân thấy thế thì “chạy mất dép” – nói theo ngôn ngữ dân gian – kẻo lụy đến mình. Nhưng không.

Ngược lại, mấy ngày sau đó, tại Nhà thờ Thái Hà và khu đất được giáo dân gọi là Linh địa, người càng tấp nập ngày đêm. Số khách đến viếng linh địa tăng lên gấp bội. Tôi đã chứng kiến những hôm đến 12 giờ đêm, số người đến Thái Hà vẫn dập dìu đông đúc. Trong đó, có không ít những người không phải là công giáo. Hàng đoàn giáo dân đi về Thái Hà trong niềm hân hoan và chia sẻ, hàng loạt linh mục về Thái Hà dâng lễ hiệp thông, cộng đồng công giáo và không công giáo trong và ngoài nước quan tâm sâu sắc và bày tỏ những sự ủng hộ… Đó có phải là cách trả lời của những người giáo dân về niềm tin của họ, thái độ của họ với hệ thống truyền thông và là một sự khó hiểu cho nhà cầm quyền?

Thực ra, chính những điều vu cáo xa lạ của hệ thống truyền thông nhà nước và những hành động bắt bớ bất bình thường đã kích động giáo dân và những người muốn tìm sự thật, đã khiến người dân quan tâm đến sự thật đằng sau đó. Và khi đã hiểu ra, họ đã thể hiện chính kiến của mình, dù không như nhà cầm quyền mong muốn. Hệ thống truyền thông đã phản tác dụng, cho dù trên tờ Hà Nội mới và một số tờ báo khác đã kêu gào, kết tội và vu cáo nhằm chính trị hóa vấn đề dân sự để mở đường cho những hành động bạo lực có thể có.

Nhưng tất cả họ đã nhầm, họ đã tính sai những nước cờ cơ bản bởi “đối tượng” của họ không phải là những người như họ muốn. Và cái thời “chỉ nghe đài đọc báo của ta” đã qua. Những hành động man rợ diễn ra ngay trên dường phố, việc xịt hơi cay vào phụ nữ và trẻ em được những người có lương tâm cho là một tội ác. Sự bất thường trong cách xử lý một vụ việc dân sự đã đem lại cho người dân một cách nhìn nhận khác để tìm ra sự thật.

Và những tác dụng của nhà tù và súng đạn đến đâu?

Đối tượng của họ ở đây, không là đám dân đen mất nhà, mất ruộng. Không là tổ chức hưởng lương ngân sách thường thấy ở Việt Nam luôn luôn kèn cựa nhau về địa vị và quyền lợi. Họ là những người thật sự “chí công vô tư” đúng như khẩu hiệu của đảng. Ngay cả với giáo dân, họ chẳng được hứa hẹn chia cho 5 hay 7 m2 đất khi đòi được chốn này.

Chủ nghĩa Mác – Lê Nin đã có nhiều kinh nghiệm với tôn giáo, nhưng sao những người cầm quyền lại không học thuộc bài học này?

“Phải tuyệt đối không được sử dụng các biện pháp bạo lực để xoá bỏ tôn giáo. Vi phạm nguyên tắc này là cố tình đẩy xã hội tới chỗ phân chia, đẩy những người theo đạo vào chỗ buộc phải chống lại chính quyền nhân dân... Chính quyền nhân dân nào vi phạm nguyên tắc này thì không còn là chính quyền của nhân dân nữa”- Quan điểm của CN Mác – Lênin về chính sách tôn giáo

Bởi vì như vậy là đã “giúp cho tôn giáo đạt tới chỗ thực hiện tinh thần tử vì đạo và kéo dài thêm sự tồn tại của nó " (C.Mác và Ph.Ăngghen, Toàn tập, tập 20: Chống Đuy-rinh, Sđd, năm 1994, tr.439).

Lối ra nào?

Những động thái leo thang của nhà nước đã đẩy tình hình tới mức nguy hiểm. Vậy đâu là lối ra?

Trên các báo nhà nước đã liên tục vu cáo và đổi trắng thay đen đến mức người dân cũng như giáo dân không thèm nói đến nữa. Nhưng điều đó đã gây ra phản ứng ngược với nạn nhân, khi đơn thư khiếu nại của họ bị các cơ quan từ trung ương đến địa phương vứt vào sọt rác, thì chút lòng tin còn lại của họ cũng đã tiêu tan. Họ chỉ còn một con đường là cống hiến tất cả thân mình, mạng sống mình cho sự thật và dù có phải chết, họ cũng thỏa mãn một kiếp người đã dám sống như mình muốn sống bằng sự thật và niềm tin vào công lý và Thiên Chúa.

Và cái chết của họ nếu có, sẽ không là cái chết bị lãng quên. Chính những hành động bạo tàn đã “phong Thánh” cho họ và những người đó là những người đang ước ao ơn gọi tử đạo hon tất cả những người khác.

Phía Nhà nước, từ chỗ chủ động tấn công dọa nạt, đã rơi vào thế bị động lúng túng mà không tìm ra cách gỡ. Nếu tiếp tục dùng vũ lực, cái hại lớn hơn nhiều cái lợi. Bởi họ đã phơi bày bản chất của mình trước một thế giới văn minh mà dù có xảo trá đến đâu, thì sự thật vẫn là sự thật.

http://www.vietcatholic.net/pics/80903vinh1.jpg

Với tinh thần giáo dân và giáo sĩ đoàn kết như vậy, cách giải quyết nhanh gọn có thể chỉ là một Thiên An môn mới. Để làm lại một Thiên An môn? Điều đó là có thể, nhưng có làm được không mới là điều đáng nói. Một Thiên An môn nếu có trong thời hiện đại, trong thời Công nghệ thông tin toàn cầu, cũng như khi lương tâm nhân loại đã được thức tỉnh và cảnh giác, sẽ là một dấu chấm hết cho những cái không thuộc về ý nguyện nhân dân. Sẽ chấm dứt một trang trong lịch sử đất nước Việt Nam có quá nhiều điều khác thường

Phía nhà nước, cũng thật khó khăn khi lùi lại một bước, bởi sự sĩ diện mình luôn luôn sáng suốt đúng đắn với chủ nghĩa Mác – Lênin “bách chiến bách thắng” trong cuộc đấu “ai thắng ai” này. Chính vì họ đã đẩy sự việc đến mức mà họ không còn đường quay lại.

Quả thật là họa vô đơn chí, khi mà những cơ quan chóp bu, những cơ quan tham mưu cho nhà nước trong vấn đề này đã quá tin vào sức mạnh của nòng súng và dùi cui. Họ tưởng rằng, với sức mạnh của sắt thép, thì ai cũng như họ, chỉ có việc quy hàng. Và cứ thế, họ đẩy sự việc cứ theo đà leo thang lên mức nguy hiểm như hiện nay. Trước hết là hệ thống truyền thông đã đánh lại chính con đường đi của nhà nước nếu muốn có một biện pháp ôn hòa, buộc họ phải dùng súng. Chính hệ thống truyền thông nhà nước phải chịu trách nhiệm này.

Giáo dân và giáo sĩ Thái Hà đã đi những bước chắc chắn và khôn ngoan, dù có lâu dài và mệt mỏi. Nhưng chẳng có sự công bình, tự do nào được cho không. Từ chỗ nhà nước bất chấp, lặp đi lặp lại mỗi một câu “không có cơ sở giải quyết cho việc trả lại” đến chỗ đã chấp nhận việc đưa ra chứng cứ, và khi đưa ra chứng cứ đã thể hiện lên một sự thật là “Không có cơ sở cho việc chiếm đoạt” thì buộc phải dùng đến sức mạnh của dùi cui, súng đạn và nhà tù như những phương sách cuối cùng.

Việc có đẩy đến cùng sự tàn bạo của súng đạn để tự chuốc họa vào mình hay không, phụ thuộc vào cách hành xử và suy nghĩ của nhà cầm quyền. Nhưng, tôi tin chắc rằng, đó không phải là biện pháp khôn ngoan nhất.

Vụ việc đã đến khi cần một nút gỡ, thế nhưng gỡ bằng cách nào?

Theo những người có đầu óc quan sát tỉnh táo, nhà nước cần có những phương cách xử sự hiệu quả hơn. Đừng dùng những lời hứa, đừng dùng những lời đường mật hay dọa nạt cá nhân, cách đó đã xưa rồi. Cái cách mạ lỵ, chia rẽ, gây xung đột tôn giáo, là một mối họa lớn nhất cho dân tộc, chớ dại dột mà lao theo nếu không muốn dân tộc, đất nước này tự thiêu đốt mình.

Những lời hứa từ nhà nước, người dân Việt Nam và người công giáo nói riêng đã có quá nhiều bài học, mà vụ Tòa Khâm sứ vừa qua là một điển hình, con bài này không thể dùng lại với Thái Hà.

Cái cách dùng súng đạn, nhà tù, khởi tố, cưỡng đoạt bằng bạo lực, chưa hẳn là điều nhà nước sẽ đạt được điều mình muốn là bắt những tiếng nói người dân im lặng. Một phiên tòa xử giáo dân “phá hoại tài sản” thì trước hết, phải xác định đất đai đó là của ai? Nếu là của Nhà thờ, thì bức tường đó là bất hợp pháp. Nếu đất đó của Nhà nước, thì cần chứng minh tính pháp lý của nhà nước trong việc sở hữu. Tiếc thay, điều này nhà nước đang khó chứng minh nhất.

Nếu có những hạt máu của giáo dân, tu sĩ đổ xuống Thái Hà, thử tưởng tượng một ngày nào đó, tất cả các giáo xứ, giáo phận toàn quốc sẽ ùn ùn tuốn về Thái Hà như một Linh địa La Vang mà ngày 15/8/2008 vừa qua đã chứa đến 600.000 giáo dân. Lúc đó, có nhà nước nào có thể đương đầu được hết bằng bạo lực?

Cách tốt nhất, vẫn là cùng nhìn nhận tận căn của vấn đề, tính nhân bản và pháp lý của nó ở đâu, thà chịu đau một lần, còn hơn cứ đẩy sự việc và cả đất nước đến một mức không thể kiểm soát.

Cơ sở giải quyết vấn đề cuối cùng cần nhìn nhận việc đó sẽ đem lại cho ai lợi ích? Nếu giáo dân im lặng, như vẫn nhẫn nhục im lặng xưa nay, thì chắc bây giờ trên đất đó đã đẹp đẽ hơn bởi những biệt thự tư nhân lộng lẫy của kẻ nhiều tiền, lấy đâu cơ hội cho những người nghèo.

Nhưng nếu trả lại Nhà thờ, đó sẽ là một công trình cho mọi người được hưởng lợi, nhất là tầng lớp nghèo khổ. Đó là cách tạo đồng thuận lớn nhất cho xã hội, mà người dân dễ chấp nhận nhất.

Đó cũng là cách mà nhà nước chứng minh những điều xưa nay thường nghe nói là “của dân, do dân và vì dân”.

Đó cũng là cách giải quyết tốt đẹp nhất theo đúng tinh thần của Kinh Thánh đã dạy từ mấy ngàn năm nay: “Sự thật sẽ giải phóng anh em”

Hà Nội, ngày 3/9/2008 (Ga 8-32).
J.B. Nguyễn Hữu Vinh