The Thorn Bird
2008-11-02, 15:23
Bồi Dưỡng Tinh Thần: CN XXXI Thường Niên
I. TIA SÁNG
MUỐN LÀM NHỮNG CHUYỆN LỚN LAO, ÐỪNG CỠI LÊN ÐẦU LÊN CỔ NGƯỜI KHÁC MÀ PHẢI SỐNG VỚI NGƯỜI KHÁC. (Montesqieu)
Có nhiều người nghĩ rằng: muốn khám phá khai thác, muốn đổi thay thế sự, cần phải bay cho thật cao và thống trị kẻ khác. . . Tất cả đều được thêu dệt bằng ích kỷ, giả trá, tham vọng, là những thứ cỏ lạ lùng mà một con người khôn ngoan phải biết diệt trừ khỏi những dự tính tương lai của mình. Càng phải ở với loài người, sống hoặc ít nhất là cảm nhận được hoàn cảnh sống của họ, đến với họ không phải để được phục vụ, mà để giúp đỡ họ, để qua những gì ta có (trí tuệ, sức lực thể xác hay tinh thần, cảm năng, ý chí, của cải vật chất, môi trường sống, tương quan. . . ) ta tìm ra những phương thế đưa người khác ra khỏi cảnh lầm than, giúp họ phát triển, giáo huấn họ. . . Ðó chính là điều Thiên Chúa đã thực hiện khi Người nhập thể đến ở với chúng ta. Người còn đang lôi kéo tôi khỏi lầm than, để giáo huấn dưỡng dục tôi. Lạy Chúa, nếu con chấp nhận sống với Chúa, như Chúa ở với con, Ngài sẽ làm chuyện lớn lao nào đây?
II. THƯ GIÃN:
1. CHA NÀO CON NẤY
Ông nội khiển trách cháu trai:
- Cháu học kiểu nói năng côn đồ của đứa nào vậy hả? Từ nay về sau không được chơi với nó nữa nghe chưa!
- Thưa ông, nhưng cháu không muốn nghỉ chơi với bố ạ!
-?!!
2. DƠ LẮM
- Hôm nay quán có gì nhậu ngon không?
- Dạ có lưỡi heo xào ạ!
- Ối! Dơ lắm, tôi không bao giờ ăn món gì trong miệng con vật cả!
- Vậy mời ông dùng hột gà nhé?
3. ÐỪNG RUN
Bà goá phụ trẻ bảo con gái:
- Nè con! Con lên nhà trên chào người ta đi. Người ta là Việt kiều Mỹ mới về thăm quê và muốn. . . biết mặt con. . .
- Mẹ ơi, “ Ổng” đẹp trai và sang trọng ghê! Con. . Con run quá hà!
- Có gì mà run. Trước sau gì thì người ta cũng sẽ là. . . cha con. . .
4. THẢO NÀO
Hai người bạn lâu ngày gặp nhau:
- Chào, dạo này khoẻ chứ? - Tạm.
- Làm việc ở công ty nào vậy? - Liên doanh.
- Lương thế nào? - Cao.
- Chức vụ? - Người máy.
5. ANH EM MỘT NHÀ
Một hôm cu Tý hỏi cu Tèo:
- Nhà mày có mấy anh em?
Cu Tèo trả lời:
- Nhà tao có ba anh em.
- Vậy ai lớn nhất ai nhỏ nhất?
- Ba tao lớn nhất, đến má tao, còn tao nhỏ nhất.
Cu Tý: Ba má mày đâu phải là anh em.
Cu Tèo cãi: Tại sao không. Má tao vẫn gọi ba tao là anh mà. !!!
6. MỘT NỬA
Bà ba Béo ra toà đòi ly dị chồng. Quan toà hỏi:
-Bà Béo, tại sao bà đòi ly dị chồng?
- Thưa quan toà, tôi không thể sống chung với ông ta được nữa.
Quan toà hỏi tiếp:
-Vậy từ ngày cưới nhau tới giờ ông bà có ăn ở với nhau không?
- Thưa quan toà có, nhưng chỉ một nửa. Bà Béo trả lời.
- Chồng bà có rượu chè be bét không?
- Thưa, có một nửa.
- Ông ta có cờ bạc không?
- Thưa, cũng có một nửa.
- Có bao giờ ông ta la mắng bà không?
- Thưa, cũng một nửa.
Quan toà hơi nóng mặt: Tôi hỏi bà lần nữa, có bao giờ ông ta đánh đập bà không?
- Thưa quan toà, cũng một nửa.
Quan toà giận giữ: Bà Béo, tại sao tôi hỏi cái gì bà cũng nói có một nửa là nghĩa gì, bộ bà giỡn mặt với quan toà hả?
Bà Béo mếu máo: Xin quan toà thứ lỗi cho, tôi đã nói hoàn toàn sự thật. Chúng tôi chỉ ở chung chứ không ăn chung. Ông ta chỉ uống rượu chứ không uống chè, chỉ đánh bạc chứ không đánh cờ. Lúc nổi giận ông ta chỉ mắng tôi thậm thệ chứ không la và chỉ đập tôi thôi chứ không đánh. Xin quan toà xét cho tôi.
Quan toà nghe xong gật gật đầu. Lâu quá không thấy quan toà tuyên bố gì, bà Béo nóng ruột hỏi: Thưa quan toà ngài phán quyết thế nào ạ?
Quan toà gắt lên: Còn hỏi gì nữa, dĩ nhiên cũng một nửa chứ còn thế nào.
III. CHUYỆN VUI SUY NIỆM:
DẠY ẨN SĨ ĐỌC KINH
Truyện cổ nước Nga thuật lại câu chuyện của một học giả thông thái và một ẩn sĩ khiêm tốn như sau: một học giả đi dọc theo bờ hồ, bỗng nghe có tiếng cầu kinh của một ẩn sĩ vang lại từ một hòn đảo giữa hồ. Ông lắng tai nghe một lúc rồi tiếp tục đi. Nhưng một lát sau ông cảm thấy khó chịu, bởi vì lời kinh của vị ẩn sĩ hoàn toàn sai lạc. Từ nội dung cho đến cách phát âm, tất cả đều sai. Học giả liền thuê một chiếc ghe và chèo sang hòn đảo, cốt chỉ để nhắc nhở cho vị ẩn sĩ thấy được những sai lầm của ông trong lúc cầu kinh. học giả nói với vị ẩn sĩ.
- Này ông bạn, tôi nghĩ là bạn sẽ không chấp nhận khi tôi làm việc này cho ông bạn. Nói xong, ông đọc một hồi những lời cầu kinh, không sai một chữ, một phẩy, và dĩ nhiên với cách phát âm điêu luyện của một nhà học giả. Trước khi trở lại ghe học giả còn giải thích thêm: Tôi chèo ghe tới đây cốt chỉ để giúp bạn đọc kinh cho đúng cách mà thôi.
Vị ẩn sĩ cám ơn nhà học giả rối rít. Nhưng khi nhà học giả vừa chèo ghe đến giữa hồ, ông bỗng nghe có tiếng động trên mặt nước. Quay nhìn lại, ông thấy vị ẩn sĩ đang đi trên mặt nước tiến về phía ông, và đứng trên mặt nước, vị ẩn sĩ nói với nhà học giả:
- Xin ngài vui lòng chỉ dạy cho tôi một lần nữa, vừa mới nghe xong lời kinh tôi đã quên cả rồi.
Thiên Chúa vô cùng yêu thương của mọi người, Ngài biết ta cần gì trước khi ta kêu xin. Điều làm cho Ngài yêu thích chưa hẳn là những lời hay ý đẹp của con người, hay câu kinh đọc đúng cung đúng cách.
Vị ẩn sĩ trong câu chuyện trên đây hẳn đã hiểu được bí quyết ấy.
Lời kinh của ông không phải là để phô diễn những kiến thức uyên bác, mà chính là tâm tình tin tưởng phó thác của ông. Đó là sức mạnh có thể khiến ông di chuyển trên mặt nước.
IV. CHUYỆN NGỤ NGÔN:
CÀNG CÓ LÝ DO HƠN
Người đánh bẫy chim có khách tới thăm vào lúc chiều đã muộn. Trong nhà không có gì để đãi khách quý mà lúc này cũng không thể đánh bẫy chim hoặc mua gì ngoài chợ. Người chủ đàng mang chim mồi ra giết thịt. Thấy nguy, con chim mồi trách:
- Sao ông nỡ bội ơn tôi, nhờ tôi dụ mà những con chim khác mới vào lưới của ông chứ?
Người bẫy chim bảo: Mi nói thế ta càng có lý do để thịt mi. Vì sao à, vì mi đã không thương sót cả chính đồng loại của mình.
V. HẸN BẠN TRÊN ĐỈNH THÀNH CÔNG
NHỮNG ÐIỀU KIỆN CỦA LÒNG THIẾU TỰ TIN
Người thiếu tự tin thường hay chỉ trích và ghen tương. Họ khó chịu trước những thành công, thậm chí với cả số bạn bè người khác có nữa. Họ vô cớ nổi ghen với vợ, với chồng hay bạn bè. Không ưa chính mình nên họ làm sao tin nổi vợ (hoặc chồng) có thể yêu mình hơn người khác được. Mỉa mai thay, họ thường chống chế bằng cách la lối rằng mình thương vợ hoặc chồng tối đa! Thực ra, họ không thể yêu cũng chẳng thể tin người bạn phối ngẫu được, vì ngay mình, họ còn chẳng yêu và tin nổi nữa là. Họ chuyên ngồi lê đôi mách, đơm điều đặt chuyện mà không hiểu rằng có thổi tung lớp bụi mù thì cũng chỉ tổ tốn đất mà thôi chứ có nên cơm cháo gì. Vì thiếu tự tin nên khi thấy người khác được khen ngợi hay thừa nhận là họ chịu không nổi. Có lẽ vì sự thiếu tự tin của họ biểu hiện rõ nhất qua cách phản ứng trước những lời phê bình và trêu chọc. Khi bị người khác “cười nhạo” họ không sao chịu nổi. Họ không biết “tự trào” và “mẫm cảm” đến độ coi tiếng cười lẫn lời phê bình của người khác là một sự “nhục mạ”, một cố gắng “bêu xấu” mình, nên luôn phản ứng “quá lố”. Người thiếu tự tin thường bứt rứt mỗi khi nhàn rỗi, một mình, Lúc nào họ cũng phải đi tới đi lui hoặc làm việc gì đó. Hễ ngồi một mình là họ vặn radiô, tivi lên ngay dù chẳng nghe chẳng xem gì hết. Khi không còn động lực thúc đẩy người thiếu tự tin sẽ bỏ việc ngay. Nhiều khi một người thôi ganh đua, tỏ ra “cóc cần” chỉ vì thấy mình “không thể cua nổi” chàng trai hay cô gái tuyệt vời. Họ có gì hấp dẫn và xứng đáng đâu! Lúc bấy giờ họ “buông xuôi” hết và “cường điệu” sự phản đối bằng mọi cách, từ chỉ trích, rêu rao đến thù hằn, xoi mói. Họ thường ăn mặc lố lăng, dơ bẩn, thiếu tư cách, sống vô luân thậm chí đi đến chỗ nghiện ngập, rượu chè, ăn nói tục tằn nữa. Nực cười thay, họ lại thường lên mặt ta đây với những người không cùng quan điểm với mình! Thật nản khi thấy những người ăn mặc luộm thuộm, dơ dáy, nói năng cẩu thả, tục tằn, vì bề ngoài chính là lời tố cáo nghiêm khắc nhất về hình ảnh tự thân và tất nhiên, sống buông thả và dơ bẩn thì chẳng được tích sự gì. Lạ một điều là những người sống ngược hẳn lại cũng thiếu tự tin không kém. Thật vậy, những người này lại quá để ý tới vật chất nào là xe hơi bóng lộn, tiền bạc vung vít, mốt này mốt nọ, quần áo, tóc tai thay đổi đủ kiểu. Họ nghĩ mình không được thừa nhận nên cuống cuồng tìm kiếm bạn bè. Họ kết bạn với hết bất cứ ai chỉ vì quá thèm được thừa nhận, đón tiếp. Khổ thay rốt cuộc họ chỉ gặp toàn bạn giả, và nhiễm phải thói xấu của phường bạn quỉ này. Ta nhìn mình ra sao thì sẽ hành động như vậy, bởi đó mà nhiều người đã làm những chuyện lố bịch hết chỗ nói, phá liều một cách hết sức vô ích khi sắp sửa hoàn tất trong đời. Chẳng hạn nhiều lực sĩ điền kinh miệt mài chuẩn bị bao năm cho thế vận hội lại gặp “tai nạn” lúc thi thử hoặc trong ngày thi đấu mở màn. Họ không “thấy” mình xứng đáng đoạt huy chương vàng nên đã có sẵn kế hoạch “loại” mình ngay từ trong tiềm thức. Người chồng hay người vợ thiếu tự tin ít khi dám đòi hỏi bạn mình. Thay vào đó họ lặng lẽ để mặc mọi sự trôi qua, tự hoá thành tấm thảm cho mọi người khác chùi chân mà lòng cứ âm ỉ bất mãn chắc chắn sẽ dẫn đến những rắc rối nghiêm trọng về hôn nhân cũng như thể lý và tình cảm. Có vô khối thí dụ, nhưng tôi xin tạm gác để nói tiếp rằng phần lớn những hành động ngớ ngẩn và thất thường chính là do thiếu tự tin mà ra cả. Những người thiếu tự tin đọc sách này chấp nhận điều họ phản bác điều kia rồi đem áp dụng thử hoặc chẳng làm gì cả, quá khứ cũng có lý do, tương lai cũng đủ lý lẽ, và cứ thế an tâm, bình thản.
Chẳng mấy khi họ hoàn tất được việc gì, dù là đọc một quyển sách, sơn một bờ rào, xếp lại nhà cửa, theo một khoá tu nghiệp. . . Họ đưa ra đủ luận điệu đại loại như: Tôi cũng muốn đi học lại, muốn có học vị lắm chứ, nhưng phải mất những sáu năm rời mà lúc đó thì tôi đã 38 tuổi mất rồi. Thế nếu không đi học thì sáu năm nữa y sẽ bao nhiêu. May mà bạn không thuộc hạng đó.
Trước đây thì có lẽ, nhưng nay đã hết rồi. Khi cầm lên cuốn sách này, là bạn đã tiến một bước dài trong việc thay đổi hình ảnh tự thân. Việc bạn đọc tới trang này chứng tỏ bạn đã nghiêm chỉnh cầu tiến. Tự thâm tâm, bạn biết rõ những trang sách và những tháng năm sắp tới còn hào hứng, đáng giá và phong phú hơn nhiều.
VI. TÌNH YÊU-HÔN NHÂN-GIA ĐÌNH:
CHUYỆN “BƯỚC THÊM BƯỚC NỮA”
Ái Trang
Khi tình yêu đã chết, ly hôn vẫn là giải pháp tốt, thậm chí có khi là phương cách duy nhất để tự giải thoát, nhất là đối với phụ nữ. Ở nước ta vốn theo truyền thống đạo đức Á Ðông, vấn đề được nhiều người quan tâm là, bản thân những người đã ly hôn liệu có tìm thêm được hạnh phúc lần thứ hai không?
* Hạnh phúc trong lần kết hôn thứ hai. Theo số liệu thống kê được ở một quận nội thành TP. HCM. , thì hàng năm, có khoảng 300 đôi vợ chồng ly dị. Sau đó, có tới 72% số phụ nữ ly hôn và 85% đàn ông ly hôn đã kết hôn lại lần thứ hai. Chị Nguyễn Thị Mùi 42 tuổi, nhà ở quận 3, cho biết: “Tôi và chồng hiện nay rất hoà hợp. Chúng tôi có nhiều lợi ích và sở thích giống nhau. Cuộc kết hôn lần hai của tôi phải nhìn nhận là mỹ mãn”. Anh Thái Tuấn, 43 tuổi, ở Nha Trang một lần gặp người viết bài đã vui vẻ nói: “Sáng sáng vợ tôi đều nói: “Anh yêu em!”, thế là ngày nào tôi cũng cảm thấy mình có một hạnh phúc như mới. Chị Diệu Tâm, giảng viên Trường ÐH Nông Lâm (Thủ Ðức, Tp. HCM. : “Tôi may mắn có được lần kết hôn thứ hai rất tốt. Quan hệ vợ chồng hoàn toàn thoải mái. Anh ấy giúp tôi rất nhiều trong sự nghiệp của tôi và anh thay tôi giải quyết mọi việc trong gia đình suốt thời gian dài tôi đi tu nghiệp ở nước ngoài”. Tại sao lần hôn nhân thứ hai lại bảo đảm hạnh phúc hơn? Theo bà Nguyễn Thị Hoà Minh, PGÐ Trung Tâm Tư Vấn tâm lý giáo dục và Tình yêu hôn nhân gia đình tại TP. HCM. nhận xét: “Hầu hết trường hợp là khi kết hôn lần đầu, người ta còn “non nớt”, chưa hiểu rằng tình cảm vợ chồng là rất tinh tế và rất dễ bị rạn nứt. Kết hôn lần thứ hai, họ đã rút ra được kinh nghiệm quan tâm đến nhau hơn, họ ít phạm lỗi lầm hơn, đồng thời rộng lượng và dễ tha thứ khuyết điểm cho nhau hơn. Phần đông các đôi vợ chồng đi bước thứ hai đều hoà thuận và yêu nhau bền vững. Họ không đòi hỏi nhau một cách vô lý và không hề có ảo tưởng về nhau. Hai bên đều biết cách quan tâm và chủ động tạo hạnh phúc cho nhau”.
* Kết hôn lần hai: “Hổng dám đâu”. Theo thống kê, số người xây dựng gia đình lần hai cứ mỗi năm một tăng và đàn ông sớm “xây dựng” lại hơn phụ nữ. Khá nhiều phụ nữ sau khi ly hôn đã tìm cách rút ra “bài học” là không kết hôn nữa mà chuyển hết tâm trí vào công việc, nghề nghiệp của mình. Họ cho rằng, muốn yên ổn với cuộc sống thì “hãy kết hôn với công việc” và đã đạt những kết quả không ngờ. Chị Phan Thị Thanh Phương 38 tuổi, làm Giám Đốc một công ty kinh doanh tư nhân cho biết: “Sau khi ly hôn, tôi lao vào học Anh văn, vi tính và Quản trị kinh doanh. Ðược sự hỗ trợ của gia đình, tôi đã thành công trong công việc của mình. Tôi và các con luôn luôn bên nhau, nên bản thân tôi không còn cảm thấy cô đơn, vả chăng, công việc đã cuốn tôi vào”. Còn chị L. L. dung, 45 tuổi, làm việc tại một công ty nước ngoài, kể: “Sau khi ly hôn, tôi ôn lại kiến thức và lục lại những tấm bằng đại học, nộp đơn và dự tuyển, rồi có công việc phù hợp với chuyên môn của mình. Tôi làm việc suốt 12 tiếng mỗi ngày, tôi thích công việc ở cơ quan hơn là vội vã về lo cơm nước!”. Chị Nguyễn Thị Thu, 33 tuổi, có một con gái nhỏ, tâm sự: “Có nhiều người ngỏ lời cầu hôn tôi sau khi tôi và chồng tôi ly hôn. Nhưng tôi sợ không biết người kế tiếp liệu có tính tình như người chồng trước hay không, và tôi lại lo là con mình sẽ phải sống với người dượng ghẻ như thế nào. Ðể thời gian sẽ trả lời. Hiện nay tôi muốn sống tự lập và có nghề nghiệp ổn định để bên gia đình chồng cũ không xem thường tôi nữa”.
* Và những điều rút ra? Theo ý kiến bà Hòa Minh, người phụ nữ thường hy sinh thời giờ và công việc cho chồng con. Vì thế, khi xảy ra ly hôn, người phụ nữ thường tìm cách lấy lại thế quân bình trong cuộc sống hơn người đàn ông. Nếu lập gia đình lần hai, khoảng cách thời gian kết hôn lại sẽ ít nhất là 3 năm, vì phần lớn các phụ nữ đều hiểu ra rằng: hạnh phúc không phải là vồ vập nhau để có ngay mà là một tổ ấm lúc nào cũng thực sự êm đềm và nồng nàn tình cảm. Bên cạnh đó, có một số phụ nữ đã chuyển sang “yêu” công việc và yêu thương con mình hơn. Họ chọn lựa hy sinh tình cảm riêng tư để đầu tư vào công việc, và xây dựng cho con cuộc sống tốt đẹp hơn.
VII. NHỮNG NGƯỜI THÍCH ÐÙA
AZIT NEXIN —ĐIỆP VIÊN OX - 13
Y là một điệp viên cở thượng thặng. Tên tuổi của y ngay từ khi y còn sống đã đươc ghi vào lịch sử tình bào thế giới. Quãng năm dài hoạt động của y ở phương đông đã cướp đi cảu y nhiều sức lực, nhưng không vì thế mà trông y mất đi vẻ điển trai rắn rỏi. Nhà nướcđặt toàn bộ hy vọng vào người điệp viên OX - 13 của mình, coi y là niềm tự hào của ngành tình báo quốc gia.
Một ngày nọ, OX - 13 được phái sang Thổ Nhĩ Kỳ để thực hiện một nhiệm vụ đặc biệt quan trọng. Trước khi đi hoạt động ở một nước nào, công việc đầu tiên của OX -13, tất nhiên là phải học tiếng nói của nước ấy. Năng khiếu ngoại ngữ của y quả là có một không hai. Kinh nghiệm cho y thấy rằng học ngoại ngữ tốt nhất là học ở trên giường, nên OX - 13 quyết định cưới một người vợ bản xứ để hoàn thiện thêm tiếng Thổ của mình. Việc chọn một cô gái thích hợp với y không phải là một điều khó khăn. Ngay cả cái điều kiện hóc búa mà bố mẹ vợ đưa ra, bắt chàng rể tương lai phải theo đạo Hồi, y cũng vượt qua một cách dễ dàng. Vốn là một người có tư tưởng dễ dãi và bình đẳng đối với các vấn đề tôn giáo, nên y dũng cảm chịu đựng một phẫu thuật khá nguy hiểm cho một người vào lứa tuổi y, để đang là Risa Vêlinh y có thể biến thành Rêsát Vêli.
Chỉ sau chưa đầy hai, bà tháng tiếng Thổ của OX - 13 đã có thể coi là tuyệt hảo. Vậy là cuối cùng y đã tự thiết lập xong cho mình một vị trí vững chắc trên đất nước xa lạ và tạo được những điều kiện hết sức thuật lợi để hoàn thành sứ mạng mà người ta giao phó cho y ở xứ sở này. Nhưng chính vào lúc đó, trong cuộc đời y đã xảy ra một biến cố bất ngờ. Chắc các bạn cũng biết, nhiều khi ở một môi trường mới mẻ hay một hoàn cảnh xa lạ có thể làm cho con người ta bỗng thay đổi hẳn. Đối với OX - 13 cũng vậy. Việc chuyển theo đạo Hồi, việc cưới vợ Thổ, và việc chung sống với những người Thổ, tất cả những cái đó đã tác động mạnh đến y, đến mức làm trái tim đá, ý chí sắt và thần kinh thép của y đột nhiên trở thành mềm yếu. Chuyện đó thoạt nghe có vẻ khó tin, nhưng sự thực lại hoàn toàn đúng như vậy. Có thể, cái bầu không khí ấm áp, chân thành bao bọc xung quanh Rêsát Vêli đã làm cho lòng y trở nên hiền dịu.
Trách nhiệm của ngành tình báo bắt đầu làm y thấy nặng nề khó chịu y cảm thấy chán ghét cái công việc lén lút chống lại những con người dễ thương và tốt bụng ấy. Y tự nhủ sẽ đến đầu thú tại cơ quan phản gian Thổ Nhĩ Kỳ, sẽ thú nhận hết mọi chuỵện với họ, rồi muốn ra sao thì ra! &Y đã chuẩn bị tất cả với ước vọng duy nhất là làm sao thoát khỏi cái trò chơi mà y đang vướng vào, để được sống yên ổn hạnh phúc trong cái tổ ấm gia đinh, bên cạnh người vợ yêu và nhưngd con người trung thực đang mến. Thế là y quyết định đi thực hiện ý định đó. Rêsát Vêli bước vào một toà nhà lớn. Chẳng hề đắn đo, y gõ cửa căn phòng đầu tiên mà y gặp, rồi đứng ngay tại ngưỡng cửa, y báo ngay cho một viên chức ở đó biết rằng: Y, Rêsát Vêli, hay Risa Vêlinh, hay OX - 13 chính là gián điệp của nước ấy, và được phái sang đây để tiến hành một nhiệm vụ đặc biệt. Danh tiếng của đại cường quốc quả là có một tấc động kỳ lạ đối với người viên chức nọ vừa nghe đến cái tên ấy, anh ta không còn chú ý gì đến “ hai tiếng gián điệp “ nữa, mà đứng phắt dậy, cúi rạp người trước Rêsát Vêli, kính cẩn tự giới thiệu tên và chức vụ của mình.
- Rât hân hạnh đựoc quen biết ngài! Xin mời ngài ngồi! - Anh ta nhắc lại với giọng đầy xúc động.
-Không! Rêsát Vêli quả là không nhầm khi nghĩ về cái dân tộc đáng quý này! Ngay cả đối với tên gián điệp họ vẫn tiếp đón với nụ cười niềm nở!
Y rút thuốc lá ra mời người viên chức, đoạn ngồi xuống ghế và bắt đầu nói:
- Tôi là điệp viên OX - 13. Tôi được phái sang đây với mặt danh là Risa
- Thưa, chúng tôi có thể giúp gì cho ngài? - Người viên chức nhã nhận ngắt lời y
- Ngài cần gì ở chúng tôi ạ? Rêsát Vêli chưng hửng. - Nhưng tôi là… gián điệp mà!
Y do dự kéo dài giọng:
- À, tốt lắm!… nhân viên nọ suy nghĩ, - Chắc ngài muốn làm việc cho chúng tôi phải không ạ?
Rồi không đợi trả lời, anh ta nở một nụ cười đơn đả nói tiếp:
- Vậy xin mời ngài lên tầng thứ hai, phòng số 228 ạ.
Tại phòng số 228, người ta nghe Rêsát Vêli một cách hết sức chăm chú, rồi cuối cùng hỏi y:
- Thế nhiệm vụ của ngài là gì?
- Đặt mìn gây các vụ nổ ngầm - Rêsát Vêli đáp.
- Bộ phận của chúng tôi hiện nay đã được bổ sung đầy đủ. Trong thời gian tới chắc cũng chưa có chỗ khuyết. Nên Râtá tiếc chúng tôi không thể bố trí cho ngài việc gì được.
- Nhà tình bào nổi tiếng, vốn là người hết sức bình tỉnh, nghe thấy thế bỗng cảm thấy thần kinh của mình không còn được binh thường nữa. Y nói như hét: - nhưng tôi đã nói với các ngài rằng tôi là một điệp viên! Một tên gián điệp…
- Tuyệt lắm! Nhưng ngài muốn chúng tôi che chở ngài ư?
- Nhưng tôi là một điệp viên nước ngoài! Chả nhẽ ở đây không có ai giải quyết vấn đề cảu tôi cả hay sao?
- Rồi bằng một giọng run run, Rêsát Vêli nói tiếp. - Tôi sẽ khai hết tất cả các điều bí mặt!
- À, à thế thì lại là chuyện khác! Nếu vậy xin ngài quá bộ leo lên một tầng nữa, sau đó rẽ tay phải rồi đi theo hành lang đến văn phòng cuối cùng, ở đó người ta phụ trách các vấn đề nổ mìn.
Rêsát Vêli lêo lên tầng ba. - Thưa ngài, tôi là nhân viên tình báo. . .
Viên quan chức ngồi ở bàn thậm chí không thèm ngẩng đầu lên. - Ai bảo ông đến đây?
- Không ai cả, tự tôi đến … Viên quan chức tức giận rồi mắt khỏi đống giấy
- Tôi hỏi, ai chỉ cho ông đến phòng tôi? - ở phòng 228 người ta cho tôi biết là các ngài phụ trách vấn đề nổ mìn.
- Vâng, đúng rồi! Nhưng nổ mìn cũng có nhiều cách khác nhau.
- Tôi chuyên về phá cầu.
- Đấy, ông thấy chưa? Nếu thế thì lại không thuộc bộ phận chúng tôi! Mìn là mìn, mà cầu là cầu chứ!…
- Thế thì tôi phải đến gặp ai ạ? - Gặp ai ấy à? … viên quan chức suy nghĩ một lát rồi đáp … À, phải rồi ông hãy lên tầng bốn, ở đó họ sẽ chỉ đẫn cho.
Khoảng mười phút sau, Rêsát Vêli đã ngồi trong một căn phòng khác và đang trình bày. Ngưòi ta nghe y rất chăm chú rồi hỏi y: - Ngài chuyên làm nổ các loại cầu gì? Nghe hỏi thế Rêsat Vêli cảm thấy như chính mình cũng sắp bị nổ tung.
- Sao? Chả nhẽ các ngài cũng không biết có những loại cầu gì nữa hay sao?
- Chúng tôi biết. Cầu thì có cầu đá, cầu bê tông, cầu gỗ … Nhưng mỗi loại cầu chúng tôi có bộ phận nghiên cứu riêng. - Nếu vậy tôi chuyên về cầu bê tông … Rêsat Vêli thú nhận.
- Nếu thế thì Ngài nhầm chỗ rồi. Ngài phải lên tầng năm, phòng số 501 cơ! ở đó họ phụ trách vấn để của ngài.
Sau khi nghe Rêsat Vêli trình bày, viên quan chức phòng 501 suy nghĩ một lát rồi cầm lấy mấy điện thoại.
- Bẩm ngài!. . có một người đến chỗ chúng tôi tự xưng là điệp viên và khai là biết làm nổ các cầu bê tông. Xin ngài cho biết phải xử trí với anh ta như thế nào ạ? Dạ … dạ! Bẩm vâng ạ!
- Và nói vẻ hài lòng, anh ta quay sang Rêsat Vêli, lúc này bỗng thấy hy vọng là chuyện của mình sẽ được giải quyết
-Tôt nhất là ngài hãy làm theo lời khuyên của cấp trên chúng tôi và hãy tìm gặp ngài Hasim. Ngài Hasin chăm chú lắng nghe từ đầu đến cuối câu chuỵện cảu Rêsát Vêli rồi hỏi:
- Xin lỗi ngài, ngài có thể cho biết ngài phá nổ cầu bằng phương pháp gì không ạ? Rêsat Vêli nóng bừng mặt.
- Nhưng … băng phương pháp nào thì các ngài cần gì phải biết? - Xin ngài bình tĩnh. . ! E Hêm! Ngài bảo ngài là một điệp viên mà ngài lại dễ xúc động quá! E Hêm. Chắc ngài cũng biết rằng ở chỗ chúng tôi người nào thần kinh không vững thì không thể làm việc được… Tại sao hỏi ngài như thế? Là vì đặt thuốc nổ có dây cháy chậm rồi châm ngòi là một chuyện, còn gài mìn giờ giặc mìn điều khiển theo cự ly lại là chuyện khác! Mỗi cách chúng tôi có bộ phận phụ trách riêng. .
- Tôi có thể sử dụng cả hai cách! Rêsat Vêli cáu tiết quát. - Tôi là điệp viên! Các ngài có hiểu không? Một điệp viên ngoài hạng! Tôi biết làm tất cả! Các ngài rõ chưa?
- Nếu vậy, đó không phải là vấn đề chúng tôi phụ trách! Xin mời ngài xuống tầng một phòng thứ ba bên phải cơ ạ. Tuy đã gần như tuyệt vọng, nhưng Rêsat Vêli vẫn kể lại từ đầu đến cuối. Giọng y đã uể oải, chán nản. Viên quan chức của phòng ba, bên phải tầng một, vừa nghe Y nói, vừa đổi chân luôn luôn, ra chừng khó chịu. Y đã đứng lên mặc áo măng tô, chốc chốc lại liếc nhìn đồng hồ.
- Tốt lắm, ông bạn thân mến ạ! Mọi việc đã rõ cả rồi. Nhưng sao ông đến muộn quá vậy? Giờ làm việc hết mất rồi! Văn phòng đã đóng cửa. Mà chuyện của ông lại rất quan trọng và đòi hỏi mất nhiều thời gian!. . .
- Nhưng có phải lỗi tại tôi đâu! Suốt ngày tôi cứ bị người ta đuổi đi hết phòng này sang phòng khác.
- Ồ, ông bạn ạ! Tôi rất hiểu. Nhưng ông cũng phải hiểu cho tôi chứ! Là hết giờ làm việc mất rồi. Rêsat Vêli há hốc mồm. Nhưng viên quan chức đã bước ra phía cửa.
- Thôi, xin lỗi ông bạn! Ngày mai thế nào ông cũng đến nhé! Nhưng nhớ đến sớm một chút đấy. Rêsat Vêli tức Risa Vêlinh, cũng tức điệp viên trứ danh OX - 13, vừa mệt mỏi lê bước trên phố vừa miên man suy nghĩ: “ Thế là rút cục ta không thoát khỏi cái trò chơi quái gở này… Lại phải tiếp tục cái công việc quái gở này, Và hơn nữa, lại ở cái đất nước cũng hết sức quái gở này!”
I. TIA SÁNG
MUỐN LÀM NHỮNG CHUYỆN LỚN LAO, ÐỪNG CỠI LÊN ÐẦU LÊN CỔ NGƯỜI KHÁC MÀ PHẢI SỐNG VỚI NGƯỜI KHÁC. (Montesqieu)
Có nhiều người nghĩ rằng: muốn khám phá khai thác, muốn đổi thay thế sự, cần phải bay cho thật cao và thống trị kẻ khác. . . Tất cả đều được thêu dệt bằng ích kỷ, giả trá, tham vọng, là những thứ cỏ lạ lùng mà một con người khôn ngoan phải biết diệt trừ khỏi những dự tính tương lai của mình. Càng phải ở với loài người, sống hoặc ít nhất là cảm nhận được hoàn cảnh sống của họ, đến với họ không phải để được phục vụ, mà để giúp đỡ họ, để qua những gì ta có (trí tuệ, sức lực thể xác hay tinh thần, cảm năng, ý chí, của cải vật chất, môi trường sống, tương quan. . . ) ta tìm ra những phương thế đưa người khác ra khỏi cảnh lầm than, giúp họ phát triển, giáo huấn họ. . . Ðó chính là điều Thiên Chúa đã thực hiện khi Người nhập thể đến ở với chúng ta. Người còn đang lôi kéo tôi khỏi lầm than, để giáo huấn dưỡng dục tôi. Lạy Chúa, nếu con chấp nhận sống với Chúa, như Chúa ở với con, Ngài sẽ làm chuyện lớn lao nào đây?
II. THƯ GIÃN:
1. CHA NÀO CON NẤY
Ông nội khiển trách cháu trai:
- Cháu học kiểu nói năng côn đồ của đứa nào vậy hả? Từ nay về sau không được chơi với nó nữa nghe chưa!
- Thưa ông, nhưng cháu không muốn nghỉ chơi với bố ạ!
-?!!
2. DƠ LẮM
- Hôm nay quán có gì nhậu ngon không?
- Dạ có lưỡi heo xào ạ!
- Ối! Dơ lắm, tôi không bao giờ ăn món gì trong miệng con vật cả!
- Vậy mời ông dùng hột gà nhé?
3. ÐỪNG RUN
Bà goá phụ trẻ bảo con gái:
- Nè con! Con lên nhà trên chào người ta đi. Người ta là Việt kiều Mỹ mới về thăm quê và muốn. . . biết mặt con. . .
- Mẹ ơi, “ Ổng” đẹp trai và sang trọng ghê! Con. . Con run quá hà!
- Có gì mà run. Trước sau gì thì người ta cũng sẽ là. . . cha con. . .
4. THẢO NÀO
Hai người bạn lâu ngày gặp nhau:
- Chào, dạo này khoẻ chứ? - Tạm.
- Làm việc ở công ty nào vậy? - Liên doanh.
- Lương thế nào? - Cao.
- Chức vụ? - Người máy.
5. ANH EM MỘT NHÀ
Một hôm cu Tý hỏi cu Tèo:
- Nhà mày có mấy anh em?
Cu Tèo trả lời:
- Nhà tao có ba anh em.
- Vậy ai lớn nhất ai nhỏ nhất?
- Ba tao lớn nhất, đến má tao, còn tao nhỏ nhất.
Cu Tý: Ba má mày đâu phải là anh em.
Cu Tèo cãi: Tại sao không. Má tao vẫn gọi ba tao là anh mà. !!!
6. MỘT NỬA
Bà ba Béo ra toà đòi ly dị chồng. Quan toà hỏi:
-Bà Béo, tại sao bà đòi ly dị chồng?
- Thưa quan toà, tôi không thể sống chung với ông ta được nữa.
Quan toà hỏi tiếp:
-Vậy từ ngày cưới nhau tới giờ ông bà có ăn ở với nhau không?
- Thưa quan toà có, nhưng chỉ một nửa. Bà Béo trả lời.
- Chồng bà có rượu chè be bét không?
- Thưa, có một nửa.
- Ông ta có cờ bạc không?
- Thưa, cũng có một nửa.
- Có bao giờ ông ta la mắng bà không?
- Thưa, cũng một nửa.
Quan toà hơi nóng mặt: Tôi hỏi bà lần nữa, có bao giờ ông ta đánh đập bà không?
- Thưa quan toà, cũng một nửa.
Quan toà giận giữ: Bà Béo, tại sao tôi hỏi cái gì bà cũng nói có một nửa là nghĩa gì, bộ bà giỡn mặt với quan toà hả?
Bà Béo mếu máo: Xin quan toà thứ lỗi cho, tôi đã nói hoàn toàn sự thật. Chúng tôi chỉ ở chung chứ không ăn chung. Ông ta chỉ uống rượu chứ không uống chè, chỉ đánh bạc chứ không đánh cờ. Lúc nổi giận ông ta chỉ mắng tôi thậm thệ chứ không la và chỉ đập tôi thôi chứ không đánh. Xin quan toà xét cho tôi.
Quan toà nghe xong gật gật đầu. Lâu quá không thấy quan toà tuyên bố gì, bà Béo nóng ruột hỏi: Thưa quan toà ngài phán quyết thế nào ạ?
Quan toà gắt lên: Còn hỏi gì nữa, dĩ nhiên cũng một nửa chứ còn thế nào.
III. CHUYỆN VUI SUY NIỆM:
DẠY ẨN SĨ ĐỌC KINH
Truyện cổ nước Nga thuật lại câu chuyện của một học giả thông thái và một ẩn sĩ khiêm tốn như sau: một học giả đi dọc theo bờ hồ, bỗng nghe có tiếng cầu kinh của một ẩn sĩ vang lại từ một hòn đảo giữa hồ. Ông lắng tai nghe một lúc rồi tiếp tục đi. Nhưng một lát sau ông cảm thấy khó chịu, bởi vì lời kinh của vị ẩn sĩ hoàn toàn sai lạc. Từ nội dung cho đến cách phát âm, tất cả đều sai. Học giả liền thuê một chiếc ghe và chèo sang hòn đảo, cốt chỉ để nhắc nhở cho vị ẩn sĩ thấy được những sai lầm của ông trong lúc cầu kinh. học giả nói với vị ẩn sĩ.
- Này ông bạn, tôi nghĩ là bạn sẽ không chấp nhận khi tôi làm việc này cho ông bạn. Nói xong, ông đọc một hồi những lời cầu kinh, không sai một chữ, một phẩy, và dĩ nhiên với cách phát âm điêu luyện của một nhà học giả. Trước khi trở lại ghe học giả còn giải thích thêm: Tôi chèo ghe tới đây cốt chỉ để giúp bạn đọc kinh cho đúng cách mà thôi.
Vị ẩn sĩ cám ơn nhà học giả rối rít. Nhưng khi nhà học giả vừa chèo ghe đến giữa hồ, ông bỗng nghe có tiếng động trên mặt nước. Quay nhìn lại, ông thấy vị ẩn sĩ đang đi trên mặt nước tiến về phía ông, và đứng trên mặt nước, vị ẩn sĩ nói với nhà học giả:
- Xin ngài vui lòng chỉ dạy cho tôi một lần nữa, vừa mới nghe xong lời kinh tôi đã quên cả rồi.
Thiên Chúa vô cùng yêu thương của mọi người, Ngài biết ta cần gì trước khi ta kêu xin. Điều làm cho Ngài yêu thích chưa hẳn là những lời hay ý đẹp của con người, hay câu kinh đọc đúng cung đúng cách.
Vị ẩn sĩ trong câu chuyện trên đây hẳn đã hiểu được bí quyết ấy.
Lời kinh của ông không phải là để phô diễn những kiến thức uyên bác, mà chính là tâm tình tin tưởng phó thác của ông. Đó là sức mạnh có thể khiến ông di chuyển trên mặt nước.
IV. CHUYỆN NGỤ NGÔN:
CÀNG CÓ LÝ DO HƠN
Người đánh bẫy chim có khách tới thăm vào lúc chiều đã muộn. Trong nhà không có gì để đãi khách quý mà lúc này cũng không thể đánh bẫy chim hoặc mua gì ngoài chợ. Người chủ đàng mang chim mồi ra giết thịt. Thấy nguy, con chim mồi trách:
- Sao ông nỡ bội ơn tôi, nhờ tôi dụ mà những con chim khác mới vào lưới của ông chứ?
Người bẫy chim bảo: Mi nói thế ta càng có lý do để thịt mi. Vì sao à, vì mi đã không thương sót cả chính đồng loại của mình.
V. HẸN BẠN TRÊN ĐỈNH THÀNH CÔNG
NHỮNG ÐIỀU KIỆN CỦA LÒNG THIẾU TỰ TIN
Người thiếu tự tin thường hay chỉ trích và ghen tương. Họ khó chịu trước những thành công, thậm chí với cả số bạn bè người khác có nữa. Họ vô cớ nổi ghen với vợ, với chồng hay bạn bè. Không ưa chính mình nên họ làm sao tin nổi vợ (hoặc chồng) có thể yêu mình hơn người khác được. Mỉa mai thay, họ thường chống chế bằng cách la lối rằng mình thương vợ hoặc chồng tối đa! Thực ra, họ không thể yêu cũng chẳng thể tin người bạn phối ngẫu được, vì ngay mình, họ còn chẳng yêu và tin nổi nữa là. Họ chuyên ngồi lê đôi mách, đơm điều đặt chuyện mà không hiểu rằng có thổi tung lớp bụi mù thì cũng chỉ tổ tốn đất mà thôi chứ có nên cơm cháo gì. Vì thiếu tự tin nên khi thấy người khác được khen ngợi hay thừa nhận là họ chịu không nổi. Có lẽ vì sự thiếu tự tin của họ biểu hiện rõ nhất qua cách phản ứng trước những lời phê bình và trêu chọc. Khi bị người khác “cười nhạo” họ không sao chịu nổi. Họ không biết “tự trào” và “mẫm cảm” đến độ coi tiếng cười lẫn lời phê bình của người khác là một sự “nhục mạ”, một cố gắng “bêu xấu” mình, nên luôn phản ứng “quá lố”. Người thiếu tự tin thường bứt rứt mỗi khi nhàn rỗi, một mình, Lúc nào họ cũng phải đi tới đi lui hoặc làm việc gì đó. Hễ ngồi một mình là họ vặn radiô, tivi lên ngay dù chẳng nghe chẳng xem gì hết. Khi không còn động lực thúc đẩy người thiếu tự tin sẽ bỏ việc ngay. Nhiều khi một người thôi ganh đua, tỏ ra “cóc cần” chỉ vì thấy mình “không thể cua nổi” chàng trai hay cô gái tuyệt vời. Họ có gì hấp dẫn và xứng đáng đâu! Lúc bấy giờ họ “buông xuôi” hết và “cường điệu” sự phản đối bằng mọi cách, từ chỉ trích, rêu rao đến thù hằn, xoi mói. Họ thường ăn mặc lố lăng, dơ bẩn, thiếu tư cách, sống vô luân thậm chí đi đến chỗ nghiện ngập, rượu chè, ăn nói tục tằn nữa. Nực cười thay, họ lại thường lên mặt ta đây với những người không cùng quan điểm với mình! Thật nản khi thấy những người ăn mặc luộm thuộm, dơ dáy, nói năng cẩu thả, tục tằn, vì bề ngoài chính là lời tố cáo nghiêm khắc nhất về hình ảnh tự thân và tất nhiên, sống buông thả và dơ bẩn thì chẳng được tích sự gì. Lạ một điều là những người sống ngược hẳn lại cũng thiếu tự tin không kém. Thật vậy, những người này lại quá để ý tới vật chất nào là xe hơi bóng lộn, tiền bạc vung vít, mốt này mốt nọ, quần áo, tóc tai thay đổi đủ kiểu. Họ nghĩ mình không được thừa nhận nên cuống cuồng tìm kiếm bạn bè. Họ kết bạn với hết bất cứ ai chỉ vì quá thèm được thừa nhận, đón tiếp. Khổ thay rốt cuộc họ chỉ gặp toàn bạn giả, và nhiễm phải thói xấu của phường bạn quỉ này. Ta nhìn mình ra sao thì sẽ hành động như vậy, bởi đó mà nhiều người đã làm những chuyện lố bịch hết chỗ nói, phá liều một cách hết sức vô ích khi sắp sửa hoàn tất trong đời. Chẳng hạn nhiều lực sĩ điền kinh miệt mài chuẩn bị bao năm cho thế vận hội lại gặp “tai nạn” lúc thi thử hoặc trong ngày thi đấu mở màn. Họ không “thấy” mình xứng đáng đoạt huy chương vàng nên đã có sẵn kế hoạch “loại” mình ngay từ trong tiềm thức. Người chồng hay người vợ thiếu tự tin ít khi dám đòi hỏi bạn mình. Thay vào đó họ lặng lẽ để mặc mọi sự trôi qua, tự hoá thành tấm thảm cho mọi người khác chùi chân mà lòng cứ âm ỉ bất mãn chắc chắn sẽ dẫn đến những rắc rối nghiêm trọng về hôn nhân cũng như thể lý và tình cảm. Có vô khối thí dụ, nhưng tôi xin tạm gác để nói tiếp rằng phần lớn những hành động ngớ ngẩn và thất thường chính là do thiếu tự tin mà ra cả. Những người thiếu tự tin đọc sách này chấp nhận điều họ phản bác điều kia rồi đem áp dụng thử hoặc chẳng làm gì cả, quá khứ cũng có lý do, tương lai cũng đủ lý lẽ, và cứ thế an tâm, bình thản.
Chẳng mấy khi họ hoàn tất được việc gì, dù là đọc một quyển sách, sơn một bờ rào, xếp lại nhà cửa, theo một khoá tu nghiệp. . . Họ đưa ra đủ luận điệu đại loại như: Tôi cũng muốn đi học lại, muốn có học vị lắm chứ, nhưng phải mất những sáu năm rời mà lúc đó thì tôi đã 38 tuổi mất rồi. Thế nếu không đi học thì sáu năm nữa y sẽ bao nhiêu. May mà bạn không thuộc hạng đó.
Trước đây thì có lẽ, nhưng nay đã hết rồi. Khi cầm lên cuốn sách này, là bạn đã tiến một bước dài trong việc thay đổi hình ảnh tự thân. Việc bạn đọc tới trang này chứng tỏ bạn đã nghiêm chỉnh cầu tiến. Tự thâm tâm, bạn biết rõ những trang sách và những tháng năm sắp tới còn hào hứng, đáng giá và phong phú hơn nhiều.
VI. TÌNH YÊU-HÔN NHÂN-GIA ĐÌNH:
CHUYỆN “BƯỚC THÊM BƯỚC NỮA”
Ái Trang
Khi tình yêu đã chết, ly hôn vẫn là giải pháp tốt, thậm chí có khi là phương cách duy nhất để tự giải thoát, nhất là đối với phụ nữ. Ở nước ta vốn theo truyền thống đạo đức Á Ðông, vấn đề được nhiều người quan tâm là, bản thân những người đã ly hôn liệu có tìm thêm được hạnh phúc lần thứ hai không?
* Hạnh phúc trong lần kết hôn thứ hai. Theo số liệu thống kê được ở một quận nội thành TP. HCM. , thì hàng năm, có khoảng 300 đôi vợ chồng ly dị. Sau đó, có tới 72% số phụ nữ ly hôn và 85% đàn ông ly hôn đã kết hôn lại lần thứ hai. Chị Nguyễn Thị Mùi 42 tuổi, nhà ở quận 3, cho biết: “Tôi và chồng hiện nay rất hoà hợp. Chúng tôi có nhiều lợi ích và sở thích giống nhau. Cuộc kết hôn lần hai của tôi phải nhìn nhận là mỹ mãn”. Anh Thái Tuấn, 43 tuổi, ở Nha Trang một lần gặp người viết bài đã vui vẻ nói: “Sáng sáng vợ tôi đều nói: “Anh yêu em!”, thế là ngày nào tôi cũng cảm thấy mình có một hạnh phúc như mới. Chị Diệu Tâm, giảng viên Trường ÐH Nông Lâm (Thủ Ðức, Tp. HCM. : “Tôi may mắn có được lần kết hôn thứ hai rất tốt. Quan hệ vợ chồng hoàn toàn thoải mái. Anh ấy giúp tôi rất nhiều trong sự nghiệp của tôi và anh thay tôi giải quyết mọi việc trong gia đình suốt thời gian dài tôi đi tu nghiệp ở nước ngoài”. Tại sao lần hôn nhân thứ hai lại bảo đảm hạnh phúc hơn? Theo bà Nguyễn Thị Hoà Minh, PGÐ Trung Tâm Tư Vấn tâm lý giáo dục và Tình yêu hôn nhân gia đình tại TP. HCM. nhận xét: “Hầu hết trường hợp là khi kết hôn lần đầu, người ta còn “non nớt”, chưa hiểu rằng tình cảm vợ chồng là rất tinh tế và rất dễ bị rạn nứt. Kết hôn lần thứ hai, họ đã rút ra được kinh nghiệm quan tâm đến nhau hơn, họ ít phạm lỗi lầm hơn, đồng thời rộng lượng và dễ tha thứ khuyết điểm cho nhau hơn. Phần đông các đôi vợ chồng đi bước thứ hai đều hoà thuận và yêu nhau bền vững. Họ không đòi hỏi nhau một cách vô lý và không hề có ảo tưởng về nhau. Hai bên đều biết cách quan tâm và chủ động tạo hạnh phúc cho nhau”.
* Kết hôn lần hai: “Hổng dám đâu”. Theo thống kê, số người xây dựng gia đình lần hai cứ mỗi năm một tăng và đàn ông sớm “xây dựng” lại hơn phụ nữ. Khá nhiều phụ nữ sau khi ly hôn đã tìm cách rút ra “bài học” là không kết hôn nữa mà chuyển hết tâm trí vào công việc, nghề nghiệp của mình. Họ cho rằng, muốn yên ổn với cuộc sống thì “hãy kết hôn với công việc” và đã đạt những kết quả không ngờ. Chị Phan Thị Thanh Phương 38 tuổi, làm Giám Đốc một công ty kinh doanh tư nhân cho biết: “Sau khi ly hôn, tôi lao vào học Anh văn, vi tính và Quản trị kinh doanh. Ðược sự hỗ trợ của gia đình, tôi đã thành công trong công việc của mình. Tôi và các con luôn luôn bên nhau, nên bản thân tôi không còn cảm thấy cô đơn, vả chăng, công việc đã cuốn tôi vào”. Còn chị L. L. dung, 45 tuổi, làm việc tại một công ty nước ngoài, kể: “Sau khi ly hôn, tôi ôn lại kiến thức và lục lại những tấm bằng đại học, nộp đơn và dự tuyển, rồi có công việc phù hợp với chuyên môn của mình. Tôi làm việc suốt 12 tiếng mỗi ngày, tôi thích công việc ở cơ quan hơn là vội vã về lo cơm nước!”. Chị Nguyễn Thị Thu, 33 tuổi, có một con gái nhỏ, tâm sự: “Có nhiều người ngỏ lời cầu hôn tôi sau khi tôi và chồng tôi ly hôn. Nhưng tôi sợ không biết người kế tiếp liệu có tính tình như người chồng trước hay không, và tôi lại lo là con mình sẽ phải sống với người dượng ghẻ như thế nào. Ðể thời gian sẽ trả lời. Hiện nay tôi muốn sống tự lập và có nghề nghiệp ổn định để bên gia đình chồng cũ không xem thường tôi nữa”.
* Và những điều rút ra? Theo ý kiến bà Hòa Minh, người phụ nữ thường hy sinh thời giờ và công việc cho chồng con. Vì thế, khi xảy ra ly hôn, người phụ nữ thường tìm cách lấy lại thế quân bình trong cuộc sống hơn người đàn ông. Nếu lập gia đình lần hai, khoảng cách thời gian kết hôn lại sẽ ít nhất là 3 năm, vì phần lớn các phụ nữ đều hiểu ra rằng: hạnh phúc không phải là vồ vập nhau để có ngay mà là một tổ ấm lúc nào cũng thực sự êm đềm và nồng nàn tình cảm. Bên cạnh đó, có một số phụ nữ đã chuyển sang “yêu” công việc và yêu thương con mình hơn. Họ chọn lựa hy sinh tình cảm riêng tư để đầu tư vào công việc, và xây dựng cho con cuộc sống tốt đẹp hơn.
VII. NHỮNG NGƯỜI THÍCH ÐÙA
AZIT NEXIN —ĐIỆP VIÊN OX - 13
Y là một điệp viên cở thượng thặng. Tên tuổi của y ngay từ khi y còn sống đã đươc ghi vào lịch sử tình bào thế giới. Quãng năm dài hoạt động của y ở phương đông đã cướp đi cảu y nhiều sức lực, nhưng không vì thế mà trông y mất đi vẻ điển trai rắn rỏi. Nhà nướcđặt toàn bộ hy vọng vào người điệp viên OX - 13 của mình, coi y là niềm tự hào của ngành tình báo quốc gia.
Một ngày nọ, OX - 13 được phái sang Thổ Nhĩ Kỳ để thực hiện một nhiệm vụ đặc biệt quan trọng. Trước khi đi hoạt động ở một nước nào, công việc đầu tiên của OX -13, tất nhiên là phải học tiếng nói của nước ấy. Năng khiếu ngoại ngữ của y quả là có một không hai. Kinh nghiệm cho y thấy rằng học ngoại ngữ tốt nhất là học ở trên giường, nên OX - 13 quyết định cưới một người vợ bản xứ để hoàn thiện thêm tiếng Thổ của mình. Việc chọn một cô gái thích hợp với y không phải là một điều khó khăn. Ngay cả cái điều kiện hóc búa mà bố mẹ vợ đưa ra, bắt chàng rể tương lai phải theo đạo Hồi, y cũng vượt qua một cách dễ dàng. Vốn là một người có tư tưởng dễ dãi và bình đẳng đối với các vấn đề tôn giáo, nên y dũng cảm chịu đựng một phẫu thuật khá nguy hiểm cho một người vào lứa tuổi y, để đang là Risa Vêlinh y có thể biến thành Rêsát Vêli.
Chỉ sau chưa đầy hai, bà tháng tiếng Thổ của OX - 13 đã có thể coi là tuyệt hảo. Vậy là cuối cùng y đã tự thiết lập xong cho mình một vị trí vững chắc trên đất nước xa lạ và tạo được những điều kiện hết sức thuật lợi để hoàn thành sứ mạng mà người ta giao phó cho y ở xứ sở này. Nhưng chính vào lúc đó, trong cuộc đời y đã xảy ra một biến cố bất ngờ. Chắc các bạn cũng biết, nhiều khi ở một môi trường mới mẻ hay một hoàn cảnh xa lạ có thể làm cho con người ta bỗng thay đổi hẳn. Đối với OX - 13 cũng vậy. Việc chuyển theo đạo Hồi, việc cưới vợ Thổ, và việc chung sống với những người Thổ, tất cả những cái đó đã tác động mạnh đến y, đến mức làm trái tim đá, ý chí sắt và thần kinh thép của y đột nhiên trở thành mềm yếu. Chuyện đó thoạt nghe có vẻ khó tin, nhưng sự thực lại hoàn toàn đúng như vậy. Có thể, cái bầu không khí ấm áp, chân thành bao bọc xung quanh Rêsát Vêli đã làm cho lòng y trở nên hiền dịu.
Trách nhiệm của ngành tình báo bắt đầu làm y thấy nặng nề khó chịu y cảm thấy chán ghét cái công việc lén lút chống lại những con người dễ thương và tốt bụng ấy. Y tự nhủ sẽ đến đầu thú tại cơ quan phản gian Thổ Nhĩ Kỳ, sẽ thú nhận hết mọi chuỵện với họ, rồi muốn ra sao thì ra! &Y đã chuẩn bị tất cả với ước vọng duy nhất là làm sao thoát khỏi cái trò chơi mà y đang vướng vào, để được sống yên ổn hạnh phúc trong cái tổ ấm gia đinh, bên cạnh người vợ yêu và nhưngd con người trung thực đang mến. Thế là y quyết định đi thực hiện ý định đó. Rêsát Vêli bước vào một toà nhà lớn. Chẳng hề đắn đo, y gõ cửa căn phòng đầu tiên mà y gặp, rồi đứng ngay tại ngưỡng cửa, y báo ngay cho một viên chức ở đó biết rằng: Y, Rêsát Vêli, hay Risa Vêlinh, hay OX - 13 chính là gián điệp của nước ấy, và được phái sang đây để tiến hành một nhiệm vụ đặc biệt. Danh tiếng của đại cường quốc quả là có một tấc động kỳ lạ đối với người viên chức nọ vừa nghe đến cái tên ấy, anh ta không còn chú ý gì đến “ hai tiếng gián điệp “ nữa, mà đứng phắt dậy, cúi rạp người trước Rêsát Vêli, kính cẩn tự giới thiệu tên và chức vụ của mình.
- Rât hân hạnh đựoc quen biết ngài! Xin mời ngài ngồi! - Anh ta nhắc lại với giọng đầy xúc động.
-Không! Rêsát Vêli quả là không nhầm khi nghĩ về cái dân tộc đáng quý này! Ngay cả đối với tên gián điệp họ vẫn tiếp đón với nụ cười niềm nở!
Y rút thuốc lá ra mời người viên chức, đoạn ngồi xuống ghế và bắt đầu nói:
- Tôi là điệp viên OX - 13. Tôi được phái sang đây với mặt danh là Risa
- Thưa, chúng tôi có thể giúp gì cho ngài? - Người viên chức nhã nhận ngắt lời y
- Ngài cần gì ở chúng tôi ạ? Rêsát Vêli chưng hửng. - Nhưng tôi là… gián điệp mà!
Y do dự kéo dài giọng:
- À, tốt lắm!… nhân viên nọ suy nghĩ, - Chắc ngài muốn làm việc cho chúng tôi phải không ạ?
Rồi không đợi trả lời, anh ta nở một nụ cười đơn đả nói tiếp:
- Vậy xin mời ngài lên tầng thứ hai, phòng số 228 ạ.
Tại phòng số 228, người ta nghe Rêsát Vêli một cách hết sức chăm chú, rồi cuối cùng hỏi y:
- Thế nhiệm vụ của ngài là gì?
- Đặt mìn gây các vụ nổ ngầm - Rêsát Vêli đáp.
- Bộ phận của chúng tôi hiện nay đã được bổ sung đầy đủ. Trong thời gian tới chắc cũng chưa có chỗ khuyết. Nên Râtá tiếc chúng tôi không thể bố trí cho ngài việc gì được.
- Nhà tình bào nổi tiếng, vốn là người hết sức bình tỉnh, nghe thấy thế bỗng cảm thấy thần kinh của mình không còn được binh thường nữa. Y nói như hét: - nhưng tôi đã nói với các ngài rằng tôi là một điệp viên! Một tên gián điệp…
- Tuyệt lắm! Nhưng ngài muốn chúng tôi che chở ngài ư?
- Nhưng tôi là một điệp viên nước ngoài! Chả nhẽ ở đây không có ai giải quyết vấn đề cảu tôi cả hay sao?
- Rồi bằng một giọng run run, Rêsát Vêli nói tiếp. - Tôi sẽ khai hết tất cả các điều bí mặt!
- À, à thế thì lại là chuyện khác! Nếu vậy xin ngài quá bộ leo lên một tầng nữa, sau đó rẽ tay phải rồi đi theo hành lang đến văn phòng cuối cùng, ở đó người ta phụ trách các vấn đề nổ mìn.
Rêsát Vêli lêo lên tầng ba. - Thưa ngài, tôi là nhân viên tình báo. . .
Viên quan chức ngồi ở bàn thậm chí không thèm ngẩng đầu lên. - Ai bảo ông đến đây?
- Không ai cả, tự tôi đến … Viên quan chức tức giận rồi mắt khỏi đống giấy
- Tôi hỏi, ai chỉ cho ông đến phòng tôi? - ở phòng 228 người ta cho tôi biết là các ngài phụ trách vấn đề nổ mìn.
- Vâng, đúng rồi! Nhưng nổ mìn cũng có nhiều cách khác nhau.
- Tôi chuyên về phá cầu.
- Đấy, ông thấy chưa? Nếu thế thì lại không thuộc bộ phận chúng tôi! Mìn là mìn, mà cầu là cầu chứ!…
- Thế thì tôi phải đến gặp ai ạ? - Gặp ai ấy à? … viên quan chức suy nghĩ một lát rồi đáp … À, phải rồi ông hãy lên tầng bốn, ở đó họ sẽ chỉ đẫn cho.
Khoảng mười phút sau, Rêsát Vêli đã ngồi trong một căn phòng khác và đang trình bày. Ngưòi ta nghe y rất chăm chú rồi hỏi y: - Ngài chuyên làm nổ các loại cầu gì? Nghe hỏi thế Rêsat Vêli cảm thấy như chính mình cũng sắp bị nổ tung.
- Sao? Chả nhẽ các ngài cũng không biết có những loại cầu gì nữa hay sao?
- Chúng tôi biết. Cầu thì có cầu đá, cầu bê tông, cầu gỗ … Nhưng mỗi loại cầu chúng tôi có bộ phận nghiên cứu riêng. - Nếu vậy tôi chuyên về cầu bê tông … Rêsat Vêli thú nhận.
- Nếu thế thì Ngài nhầm chỗ rồi. Ngài phải lên tầng năm, phòng số 501 cơ! ở đó họ phụ trách vấn để của ngài.
Sau khi nghe Rêsat Vêli trình bày, viên quan chức phòng 501 suy nghĩ một lát rồi cầm lấy mấy điện thoại.
- Bẩm ngài!. . có một người đến chỗ chúng tôi tự xưng là điệp viên và khai là biết làm nổ các cầu bê tông. Xin ngài cho biết phải xử trí với anh ta như thế nào ạ? Dạ … dạ! Bẩm vâng ạ!
- Và nói vẻ hài lòng, anh ta quay sang Rêsat Vêli, lúc này bỗng thấy hy vọng là chuyện của mình sẽ được giải quyết
-Tôt nhất là ngài hãy làm theo lời khuyên của cấp trên chúng tôi và hãy tìm gặp ngài Hasim. Ngài Hasin chăm chú lắng nghe từ đầu đến cuối câu chuỵện cảu Rêsát Vêli rồi hỏi:
- Xin lỗi ngài, ngài có thể cho biết ngài phá nổ cầu bằng phương pháp gì không ạ? Rêsat Vêli nóng bừng mặt.
- Nhưng … băng phương pháp nào thì các ngài cần gì phải biết? - Xin ngài bình tĩnh. . ! E Hêm! Ngài bảo ngài là một điệp viên mà ngài lại dễ xúc động quá! E Hêm. Chắc ngài cũng biết rằng ở chỗ chúng tôi người nào thần kinh không vững thì không thể làm việc được… Tại sao hỏi ngài như thế? Là vì đặt thuốc nổ có dây cháy chậm rồi châm ngòi là một chuyện, còn gài mìn giờ giặc mìn điều khiển theo cự ly lại là chuyện khác! Mỗi cách chúng tôi có bộ phận phụ trách riêng. .
- Tôi có thể sử dụng cả hai cách! Rêsat Vêli cáu tiết quát. - Tôi là điệp viên! Các ngài có hiểu không? Một điệp viên ngoài hạng! Tôi biết làm tất cả! Các ngài rõ chưa?
- Nếu vậy, đó không phải là vấn đề chúng tôi phụ trách! Xin mời ngài xuống tầng một phòng thứ ba bên phải cơ ạ. Tuy đã gần như tuyệt vọng, nhưng Rêsat Vêli vẫn kể lại từ đầu đến cuối. Giọng y đã uể oải, chán nản. Viên quan chức của phòng ba, bên phải tầng một, vừa nghe Y nói, vừa đổi chân luôn luôn, ra chừng khó chịu. Y đã đứng lên mặc áo măng tô, chốc chốc lại liếc nhìn đồng hồ.
- Tốt lắm, ông bạn thân mến ạ! Mọi việc đã rõ cả rồi. Nhưng sao ông đến muộn quá vậy? Giờ làm việc hết mất rồi! Văn phòng đã đóng cửa. Mà chuyện của ông lại rất quan trọng và đòi hỏi mất nhiều thời gian!. . .
- Nhưng có phải lỗi tại tôi đâu! Suốt ngày tôi cứ bị người ta đuổi đi hết phòng này sang phòng khác.
- Ồ, ông bạn ạ! Tôi rất hiểu. Nhưng ông cũng phải hiểu cho tôi chứ! Là hết giờ làm việc mất rồi. Rêsat Vêli há hốc mồm. Nhưng viên quan chức đã bước ra phía cửa.
- Thôi, xin lỗi ông bạn! Ngày mai thế nào ông cũng đến nhé! Nhưng nhớ đến sớm một chút đấy. Rêsat Vêli tức Risa Vêlinh, cũng tức điệp viên trứ danh OX - 13, vừa mệt mỏi lê bước trên phố vừa miên man suy nghĩ: “ Thế là rút cục ta không thoát khỏi cái trò chơi quái gở này… Lại phải tiếp tục cái công việc quái gở này, Và hơn nữa, lại ở cái đất nước cũng hết sức quái gở này!”