PDA

View Full Version : Câu Chuyện Suy Tư - Con Chim Trong Bàn Tay


vanquyen
2009-07-07, 22:50
Con Chim Trong Bàn Tay

http://img.suckhoedoisong.vn/Images/Uploaded/Share/2009/04/17/Chim-se.JPG


Người Ba Tư có kể câu chuyện ngụ ngôn như sau: Ngày xưa, tại quảng trường của một thành phố nọ, có một nhà hiền triết xuất hiện và tuyên bố giải đáp được tất cả mọi thắc mắc của bất cứ ai đến vấn kế.

Một hôm, giữa đám người đang say mê lắng nghe nhà hiền triết, có một mục tử từ trên núi cao đến. Nghe tiếng đồn về sự thông thái và khôn ngoan của nhà hiền triết, anh muốn chứng kiến tận mắt, nghe tận tai và nhất là để hạ nhục nhà hiền triết giữa đám đông.

Anh tiến đến gần nhà hiền triết, trong tay bóp chặt một con chim nhỏ. anh đặt câu hỏi như sau:

'Thưa ngài, trong tay tôi có cầm một con chim. Ngài là bậc thông thái biết được mọi sự. Xin ngài nói cho tôi biết con chim tôi đang cầm trong tay sống hay chết?"

Nhà hiền triết biết đây là một cái bẫy mà người mục tử tinh ranh đang giăng ra. Nếu ông bảo rằng con chim đang còn sống, thì tức khắc người mục tử sẽ bóp cho nó chết trước khi mở bàn tay ra. Còn nếu ông bảo rằng con chim đã chết thì lập tức con người khôn ranh ấy sẽ mở bàn tay ra và con chim sẽ bay đi.

Sau một hồi thinh lặng, trước sự chờ đợi hồi hộp của đám đông, nhà hiền triết mới trả lời như sau:

"Con chim mà ngươi đang cầm trong tay ấy sống hay chết là tùy ở ngươi. Nếu ngươi muốn cho nó sống thì nó sống, nếu ngươi muốn cho nó chết thì nó chết".

Ai trong chúng ta cũng khao khát hạnh phúc. Ai trong chúng ta cũng mong ước được cuộc sống an bình, vui tươi. Nhưng lắm khi chúng ta chạy theo chiếc bóng mờ ảo của hạnh phúc hơn là hưởng nếm chính hạnh phúc đang cầm trong tầm tay của chúng ta. Hạnh phúc đích thực chính là con chim mà mỗi người chúng ta đang có ở trong lòng tay. Con chim ấy sống hay chết là tùy ở mỗi người chúng ta. Chúng ta được hạnh phúc, chúng ta được an bình hay không là do chính chúng ta.

Hạnh phúc đích thực của chúng ta, niềm vui đích thực của chúng ta chính là Thiên Chúa. Nếu chúng ta để cho Thiên Chúa chiếm ngự, nếu chúng ta để cho Thiên Chúa lấp đầy, thì cho dẫu ngoại cảnh có là bầu trời đen tối đi nữa, chúng ta vẫn cảm thấy an bình, hạnh phúc.

Ý thức được sự hiện diện của Chúa trong tâm hồn, để cho Chúa chiếm trọn tâm tư, lấy Chúa làm tất cả trong cuộc sống, chúng ta sẽ có được niềm vui đích thực.

Toulouse đầu tháng 7

vanquyen
2009-07-07, 23:01
HẠNH PHÚC VÔ BIÊN

http://caycanhthanglong.com.vn/platformecom/img/upload/vuon-treo-ben-cua-so3.jpg


Hai người đàn ông đều bệnh nặng, được xếp chung 1 phòng tại bệnh viện.
Một người được phép ngồi dậy mỗi ngày 1 tiếng để thông phổi. Giường ông
ta nằm cạnh cửa sổ duy nhất trong phòng, người kia phải nằm suốt ngày.

Hai người đã nói với nhau rất nhiều. Họ nói về vợ con, gia đình, nhà cửa
công việc, những năm tháng trong quân đội và cả những kỳ nghỉ đã trải qua.
Mỗi chiều khi được ngồi dậy, người đàn ông cạnh cửa sổ dành hết thời gian
để tả cho người bạn cùng phòng nghe những gì ông thấy được ngòai cửa
sổ. người kia, mỗi chiều lại chờ đợi được sống trong cái khỏanh khắc 1
tiếng đó-cái thời gian mà thế giớ của người đó mở ra sống động bởi những
họat động và màu sắc bên ngòai.

Cửa sổ nhìn ra 1 công viên với 1 cái hồ nhỏ xinh xắn. Vịt, ngỗng đùa giỡn
trên mặt hồ trong khi bọn trẻ thả những chiếc thuyền giấy. Những cặp tình
nhân tay trong tay nhau đi dạo giữa ngàn hoa và ráng chiều rực rỡ. Những
cây cổ thụ sum suê tỏa bóng mát, và xa xa là đường chân trời của thành
phố ẩn hiện.

Khi người đàn ông bên cửa sổ mô tả bằng những chi tiết tinh tế, người kia
có thể nhắm mắt và tưởng tượng ra cho riêng mình 1 bức tranh sống động.
1 chiều, người đàn ông bên cửa sổ mô tả 1 đoàn diễu hành đi ngang qua.
Du` ko nghe được tiếng nhạc, người kia vẫn như nhìn thấy được trong
tưởng tượng qua lời kể của người bạn cùng phòng.

Ngày và đêm trôi dần….

1 sáng, khi mang nước đến phòng cho họ, cô y tá phát hiện người đàn ông
bên cửa sổ đã qua đời êm ái trong giấc ngủ. Cô báo cho người nhà đến
mang ông đi. 1 ngày kia, người đàn ông còn lại yêu cầu được chuyển đến
bên cạnh cửa sổ. Cô y tá đồng ý để ông được yên tĩnh 1 mình. Chậm chạp
gắng sức, ông nhổm dậy bằng 2 cùi chỏ và ngắm nhìn thế giới bên ngòai.
Ông căng thẳng nhìn ra cửa sổ.Đối diện ông chỉ là 1 bức tường xám xịt.

Ông hỏi cô y tá điều gì khiến người bạn khốn khổ cùng phòng của ông đã
mô tả cho ông nghe những điều tuyệt diệu qua cửa sổ. Cô y tá cho biết rằng
người đàn ông đó bị mù và thậm chí ông ta cũng ko thấy được bức tường
nữa. Cô nói : “Nhưng ông ta muốn khuyến khích ông can đảm lên”.

Có những hạnh phúc vô biên khi mang lại hạnh phúc cho người khác bất
chấp hòan cảnh riêng của mình. Nỗi khổ được chia sẻ sẽ vơi nửa, nhưng
hạnh phúc được chia sẻ sẽ nhân đôi.

Sưu tầm
<center>
</center>

vanquyen
2009-07-07, 23:13
Chuyện về một bữa sáng


Con hẻm đối diện một trường đại học, sáng nào cũng khá ồn ào. Trong hẻm người ta bán đồ ăn sáng, có đủ loại: cơm tấm, hủ tiếu, phở, xôi, bánh mì... Tùy nghề nghiệp, sở thích, túi tiền mà mỗi người có sự lựa chọn khác nhau...

<table align="left" border="0" width="100"><tbody><tr><td>http://www.itaexpress.com.vn/var/ita/storage/images/tin_ita/d_i_s_ng/phong_s_ky_s/ph_n_ngheo_quang_ganh_hang_rong/hang_rong_5/131711-1-vie-VN/hang_rong_5_large.jpg </td></tr><tr><td align="center">
</td></tr></tbody></table>Sáng nào tôi cũng thấy có hai sinh viên, chắc là bạn cùng phòng trọ, ra đầu hẻm mua bánh mì. Họ học trường đại học bên kia đường. Áo đồng phục, một tay xách cặp, tay kia cầm ổ bánh mì, họ cùng qua đường, khuất trong làn xe ngược xuôi tất bật.

"Bữa sáng là bữa của vua...". Tivi cũng tuyên truyền rằng mọi người nên ăn sáng để lấy sức lực cho một ngày làm việc, lao động, học tập vất vả.

Tôi vốn quen dậy trễ, ăn sáng vội vàng, qua loa, cốt để xế trưa mắt không hoa, bụng không đói. Bữa sáng chỉ có thế, thành một thói quen, một nhu cầu hay đơn giản chỉ vì sợ không ăn sáng sẽ bị mẹ mắng.

Một sáng nọ tôi dậy sớm, thủng thẳng ra đầu hẻm mua bánh mì. Thành phố buổi sáng không khí còn thoáng mát, nắng chỉ mới khẽ chạm chân lên những tán lá, nhẹ nhàng như vỗ về ai.

Lại thấy hai sinh viên từ trong hẻm đi ra. Họ dừng lại bên xe bánh mì. Nhưng một cậu hơi lúng túng:

- "Cậu mua đi. Tớ không ăn đâu".

Cậu kia ngạc nhiên:

- "Sao lại thế?".

Rồi như chợt nhớ ra, cậu "à" lên một tiếng. Nhận lấy ổ bánh của mình, cậu nhanh nhẹn bẻ ra làm đôi và đưa một nửa cho bạn:

- "Chia đôi nhé! Hạt muối bé tí khi cần còn xẻ đôi được, huống chi ổ bánh to đùng này".

Cậu nháy mắt, cười hồn nhiên.

Hai người, vẫn áo đồng phục, tay xách cặp, mỗi người cầm nửa ổ bánh, sánh vai nhau qua đường. Tôi bồi hồi trông theo. Nếu như lúc nãy cậu sinh viên kia không bẻ đôi ổ bánh mì cho bạn mà bỏ tiền mua thêm một ổ khác, có lẽ tôi đã không ngơ ngẩn đến vậy. Ánh mắt ấm áp, nụ cười gần gũi ấy đã gửi lại một điều gì đó khiến bữa sáng tưởng quen bỗng hóa lạ lùng, tôi như vừa khám phá một điều gì bấy lâu nay mình chưa từng nghĩ đến.

Cũng một bữa ăn sáng, có người chỉ no bụng, có kẻ lại ấm lòng.

Tác giả:Bùi Thị Mỹ Ngân

vanquyen
2009-07-07, 23:30
Hoa Trái Của Việc Biết Lắng Nghe
Thêm Một Ngưòi Mẹ

http://yeutre.vn/home/Stores/Images_News/13-05-2009/cuoi2.jpg


Một phụ nữ trẻ đến bệnh viện để thử nghiệm, vẻ bồn chồn. Đó là cuộc thử nghiệm về thai, và với vẻ hơi kiêu căng cô giải thích là cần gấp, vì muốn phá thai.

Đàng sau những gì cô ta nói và thái độ bên ngoài, tôi hiểu rằng cô ta đang trong tình trạng bối rối và khó khăn, nên lúc đó không nhìn ra một giải pháp nào khác cho những vấn đề của mình ngoài việc phá thai. Tôi không nhớ đã nói gì với cô ta, chỉ nhớ là đã thương yêu và lắng nghe, tìm cách nhận lấy cho mình tình trạng mất hướng của cô. Cô ta ở lại với tôi rất lâu, và ra đi vẻ tươi tỉnh hơn, không nói một lời.

Sau mấy tháng cô ta lại đến phòng mạch của tôi. Cô chào tôi và hỏi tôi còn nhớ cô không. Tôi trả lời là nhớ, nhưng không dám hỏi cô đã quyết định thế nào sau đó. Cô cầm tay kéo tôi đi theo cô.

Bên ngoài hành lang có chiếc xe đẩy trẻ em. Cô mở khăn đậy thêu đầy hoa và quay sang tôi nói:

“Thưa bác sĩ, đây là con gái tôi. Lần trước đến đây tôi tuyệt vọng và muốn phá thai. Sau đó bác sĩ lắng nghe tôi, và tôi đã kịp suy nghĩ: suốt đêm tôi đã suy nghĩ và nó đã ra đời”.

Sau đó cô ta nói với đứa bé:

“Con thấy không? Đây cũng là mẹ của con!”
E.S.

vanquyen
2009-07-07, 23:52
Câu Chuyện Về Lòng Biết Ơn
http://thientam.vn/images/all/4keejnljs9.jpg

Tôi muốn kể một câu chuyện trong cuộc sống chứa đầy phép lạ về cuộc sống và tình yêu thương. Đó là một câu chuyện về lòng biết ơn đời đời.

Tháng 8 vừa rồi, chồng tôi và tôi đi dự một cuộc họp. Nơi tôi đến, tôi nhìn thấy những dòng chữ viết trên tường từ Kinh thánh. Những dòng chữ đó đã khuấy động tâm hồn tôi những ngày qua. Lời hằng sống cho tháng đó không hẳn là mới đối với tôi, nhưng khi đọc nó, tôi đã cảm nhận trong nó một ánh sáng mới: “Hỡi kẻ yếu lòng tin, sao lại nghi ngờ?” (Mt. 14, 31).

Sau đó, tôi cảm thấy có một sự khao khát thay đổi để sống tốt những lời này. Tôi luôn luôn cầu nguyện với Chúa hãy cho tôi cơ hội để chứng tỏ lòng tin. Vài ngày trôi qua nhanh, khi tôi đang chuẩn bị ngủ, tôi nghe đứa con trai út Christophe khóc trong bóng tối. Mấy tháng nay nó bị đau đầu, khiến nó bị nôn mửa và mất cân bằng. Chúng tôi được biet rằng đó có thể là chứng đau nửa đầu hoặc mất thăng bằng có sẵn trong gia đình tôi. Chúng tôi được yêu cầu phải để ý Christophe, rất có thể bé bị tăng huyết áp vì hơi nặng ký. Hôm sau, chồng tôi và tôi quyết định đưa Christophe đi khám.

Sau khi khám và làm một vài kiểm tra ER, bác sĩ đề nghị cho Christophe thực hiện MRI. Điều đó có nghĩa, con trai chúng tôi có khối u tại não sau, kích cỡ bằng quả dưa đỏ, với vị trí đó, khối u này ngăn cản sự lưu thông của khí và chất lỏng lên và sẽ khiến con trai tôi bị chứng tràn dịch não, trên đỉnh đầu, gây ra đau đầu.

Khi tôi nghe tin này, ngay lập tức tôi nhớ lại lời đã cầu nguyện với Chúa mấy hôm trước đó. Tất cả những gì tôi muốn là xin cơ hội để thể hiện lòng tin, và đây chính là cơ hội đó. Ngay trước mặt tôi, trên gương mặt ốm yếu của con tôi. Trong nước mắt, tôi bật thành tiếng “xin vâng” và tôi quay sang chồng tôi và thuật lại chi tiết kinh nghiệm của mình. Chồng tôi nghe một cách im lặng, kính cẩn và đồng ý. Chúng tôi không biết làm thế nào và làm sao tốt nhất để chúng tôi qua khỏi thử thách này.

Chồng tôi và tôi chỉ có thể làm tốt nhất vai trò những người cha mẹ trên trái đất, tìm những phương pháp chữa bệnh tốt nhất cho con mình. Con trai chúng tôi… thậm chí điều đó cũng không còn đúng nữa. Chúng tôi đã dâng Christophe cho sự quan phòng của Chúa, tin tưởng rằng cậu bé sẽ là con của Ngài. Chúng tôi sẵn sàng dâng phó Christophe cho bất cứ kế hoạch nào Chúa định cho nó.

Sau khi chấp nhận, chúng tôi nói tin đó cho gia đình, bà con, bạn bè và cộng đồng. Chúng tôi nhận được tình yêu thương, hỗ trợ và lời cầu nguyện không dứt thậm chí từ những người mà chúng tôi không hề quen biết. Khách đến với chúng tôi hàng ngày, nhiều người thậm chí còn khóc. Chúng tôi tìm thấy sự an ủi, cảm nhận được tình yêu của Chúa trong tất cả những thứ đang diễn ra. Điều này khiến họ khóc nhiều hơn, mặc dù đến nay, đó là niềm hân hoan. Chúng tôi nhận thức rõ ràng rằng nước Chúa đang hiện diện thông qua sự việc này.

Một ân huệ tuyệt vời khác đó là tìm được một nhóm bác sĩ chăm sóc cho Christophe. Sau này họ trở thành bạn thân nhất của chúng tôi. Rồi con trai tôi được phẫu thuật, khoảng 4 giờ đồng hồ, tế bào ung thư được cắt bỏ hoàn toàn và cậu không còn bị tràn dịch màng não nữa. Một tuần sau đó chúng tôi về nhà, và sau một tháng Christophe đi học trở lại. Mọi kiểm tra cho thấy con tôi đã hết tế bào ung thư, mọi sự tốt hơn. Tất cả những tồi tệ trước đây chỉ còn là cơn ác mộng.

Một đêm sau cuộc phẫu thuật, khi chúng tôi vừa trở về, Christophe hỏi tôi: “Mẹ ơi, mẹ có thấy con can đảm không? “Tất nhiên con yêu” tôi trả lời, “mẹ thậm chí không biết đã phản ứng thế nào nếu điều đó xảy ra với mẹ”. Và tôi đã sửng sốt khi nghe con hỏi: “Giờ con đã biết thế nào là can đảm, can đảm có nghĩa là mọi sự sẽ ổn ngay cả khi sợ hãi, chỉ cần thở sâu và tiếp tục; hãy nói: Cho Ngài, Giê su”.

Sau đó, bác sĩ phẫu thuật nói với tôi rằng tế bào ung thư đó đã phát triển trong ba năm, và chúng tôi kịp thời phát hiện đúng lúc. Điều này làm tôi cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Tôi chợt nhận ra lời cầu nguyện mà tôi nói với Chúa đã khiến ngài cảm động khiến ngài chuẩn bị cho tôi một cách đầy đủ trước khi mọi sự xảy ra. Tôi không hề biết, nhưng Chúa thì biết.

Những giây phút xảy ra trước cuộc phẫu thuật sẽ khiến chúng tôi vô cùng đau khổ. Nhưng nó xảy ra đúng lúc khi chúng tôi đã có sự hiệp nhất, tình yêu thương vĩ đại, sự chia sẻ và chúng tôi nhận ra tài sản của chúng tôi là Chúa, người luôn mong sống giữa chúng tôi một cách rất trực tiếp và quyền lực.

L. F..