vanquyen
2009-07-20, 23:30
Hạt Giống Nẩy Mầm<o></o>
Chúa Nhật 17 Thường Niên – B<o></o>
Ga 6,1-15<o></o>
Ðức Giêsu hóa bánh ra nhiều<o></o>
http://www.weareisrael.org/Jesus_teaching.jpgTin Mừng : <o></o>
<sup>(1)</sup> Sau đó, Ðức Giêsu sang bên kia Biển Hồ Galilê, cũng gọi là Biển Hồ Tibêria. <sup>(2)</sup> Có đông đảo dân chúng đi theo Người, bởi họ từng được chứng kiến những dấu lạ Người làm cho những kẻ đau ốm. <sup>(3)</sup> Ðức Giêsu lên núi và ngồi đó với các môn đệ. <sup>(4)</sup> Lúc ấy, sắp đến lễ Vượt Qua là đại lễ của người Dothái.<o></o>
<sup>(5)</sup> Ngước mắt lên, Ðức Giêsu nhìn thấy đông đảo dân chúng đến với mình. Người hỏi ông Philípphê: "Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?" <sup>(6)</sup> Người nói thế là để thử ông, chứ Người đã biết mình sắp làm gì rồi. <sup>(7)</sup> Ông Philípphê đáp: "Thưa có mua đến hai trăm đồng bạc bánh cũng chẳng đủ cho mỗi người một chút". <sup>(8)</sup> Một trong các môn đệ, là ông Anrê, anh ông Simon Phêrô, thưa với Người: <sup>(9)</sup> "Ở đây có một em bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng với bằng ấy người thì thấm vào đâu!" <sup>(10)</sup> Ðức Giêsu nói: "Anh em cứ bảo người ta ngồi xuống đi". Chỗ ấy có nhiều cỏ. Người ta ngồi xuống, nguyên số đàn ông đã tới khoảng năm ngàn. <sup>(11)</sup> Vậy, Ðức Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, rồi phân phát cho những người ngồi đó. Cá nhỏ, Người cũng phân phát như vậy, ai muốn ăn bao nhiêu tùy ý. <sup>(12)</sup> Khi họ đã no nê rồi, Người bảo các môn đệ: "Anh em thu lại những miếng thừa kẻo phí đi". <sup>(13)</sup> Họ liền đi thu những miếng thừa của năm chiếc bánh lúa mạch người ta ăn còn lại, và chất đầy được mười hai thúng. <sup>(14)</sup> Dân chúng thấy dấu lạ Ðức Giêsu làm thì nói: "Hẳn ông này là vị ngôn sứ, Ðấng phải đến thế gian!" <sup>(15)</sup> Nhưng Ðức Giêsu biết họ sắp đến bắt mình đem đi mà tôn làm vua, nên Người lại lánh mặt, đi lên núi một mình.<o></o>
<o></o>
A.Hạt Giống…<o>
</o> <!--[if !supportLists]--><!--[endif]--> Phép lạ hoá bánh ra nhiều này được cả 4 quyển Tin Mừng tường thuật. Nhưng bài tường thuật của Gioan có những chi tiết riêng biệt như sau :<o></o>
<!--[if !supportLists]-->-<!--[endif]-->Xác định rõ nơi xảy ra là phía đông hồ Galilê, tức là vùngđất của lương dân. Tại vùng đất này mà « dân chúng theo Ngài đông lắm », chứng tỏ lúc này uy tín và ảnh hưởng của Chúa Giêsu đang lên cao.<o>
</o> <!--[if !supportLists]-->-<!--[endif]-->Nhưng Gioan còn ghi thêm « vì thấy các dấu lạ Ngài làm » chứng tỏ dân theo Ngài vì lòng vụ lợi chứ không phải do đức tin thật.<o>
</o> <!--[if !supportLists]-->-<!--[endif]-->Trong các Tin Mừng nhất lãm, các môn đệ nói cho Chúa Giêsu biết dân chúng đói bụng. Còn trong Gioan, chính Chúa Giêsu hỏi các môn đệ làm sao có bánh cho dân ăn.<o>
</o> <!--[if !supportLists]-->-<!--[endif]-->Trong nhất lãm, Chúa Giêsu bảo các môn đệ phân phát bánh và cá cho dân. Còn trong Gioan, chính Chúa Giêsu phân phát.<o>
</o> <!--[if !supportLists]-->-<!--[endif]-->Khác biệt quan trọng nhất là Gioan coi phép lạ này là dấu chỉ giúp người ta hiểu về mầu nhiệm bản thân Chúa Giêsu : Ngài chính là Bánh nuôi dưỡng sự sống trường sinh.<o>
</o>B.…Nẩy Mầm.<o>
</o> <!--[if !supportLists]--><!--[endif]--> <!--[if !supportLists]-->1.<!--[endif]-->« Philipphê thưa : Hai trăm bạc bánh cũng không đủ để mỗi người được một chút » : trước sứ mạng Chúa giao, ai cũng thấy rằng mình không đủ khả năng. Không bao giờ chúng ta ngang tầm để có thể đáp ứng ý muốn của Chúa. Nhưng, cũng như Philipphê và các môn đệ xưa, chúng ta cứ bát đầu, rồi Chúa sẽ tiếp tay cho đến hoàn thành. Thực ra, Chúa không đòi ta làm điều ta không thể, Ngài chỉ muốn chúng ta để Ngài hành động trong và qua chúng ta.<o>
</o> <!--[if !supportLists]-->2.<!--[endif]-->Đám đông dân chúng ngày nay vẫn đói khát : đói khát lương thực, đói khát quần áo, đói khát thuốc men, và sâu xa hơn, họ còn đói khát lẽ sống, đói khát chính sự sống thật mà chỉ có Chúa mới ban cho được.<o>
</o> <!--[if !supportLists]-->3.<!--[endif]-->Một lời cầu nguyện :<o>
</o> Lạy Chúa, trong tay chúng con, Chúa là Bánh<o>
</o> Trong tay chúng con, Chúa là Sự Sống.<o>
</o> Xin hãy mở rộng đôi tay chúng con, để ban Bánh cho ngưòi khác<o>
</o> Xin mở rộng đôi tay chúng con, để ban sự sống cho người khác.<o>
</o> <!--[if !supportLists]-->4.<!--[endif]-->« Ở đây có một em bé có 5 chiếc bánh và 2 con cá, nhưng với bằng ấy người thì thấm vào đâu ».<o>
</o> Hồi nhỏ, mỗi khi nghe đoạn Tin Mừng này tôi thường tự hỏi : Nếu em bé kia cứ khư khư giữ lấy phần thức ăn ít ỏi của mình thì chuyện gì sẽ xảy ra ? Chợt tôi nghe như có tiếng đáp lại : « Điều Ta muốn làm là lòng quảng đại của con ».<o>
</o> Từ đó trở đi tôi mới thực sự cảm nhận đưọoc rằng : nếu tôi trao ban mà còn so đo tính toán thiệt hơn, nếu tôi không trao ban với tất cả tấm lòng quảng đại của mình, thì hành vi kia thật là vô nghĩa.<o>
</o> Em bé trong Tin Mừng hôm nay lại một lần nữa nhắc nhớ tôi nhìn lại bản thân vá cách trao ban cho người an hem khác.<o>
</o> Lạy Chúa, xin dạy con biết sống quảng đại.<o></o>
Chúa Nhật 17 Thường Niên – B<o></o>
Ga 6,1-15<o></o>
Ðức Giêsu hóa bánh ra nhiều<o></o>
http://www.weareisrael.org/Jesus_teaching.jpgTin Mừng : <o></o>
<sup>(1)</sup> Sau đó, Ðức Giêsu sang bên kia Biển Hồ Galilê, cũng gọi là Biển Hồ Tibêria. <sup>(2)</sup> Có đông đảo dân chúng đi theo Người, bởi họ từng được chứng kiến những dấu lạ Người làm cho những kẻ đau ốm. <sup>(3)</sup> Ðức Giêsu lên núi và ngồi đó với các môn đệ. <sup>(4)</sup> Lúc ấy, sắp đến lễ Vượt Qua là đại lễ của người Dothái.<o></o>
<sup>(5)</sup> Ngước mắt lên, Ðức Giêsu nhìn thấy đông đảo dân chúng đến với mình. Người hỏi ông Philípphê: "Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?" <sup>(6)</sup> Người nói thế là để thử ông, chứ Người đã biết mình sắp làm gì rồi. <sup>(7)</sup> Ông Philípphê đáp: "Thưa có mua đến hai trăm đồng bạc bánh cũng chẳng đủ cho mỗi người một chút". <sup>(8)</sup> Một trong các môn đệ, là ông Anrê, anh ông Simon Phêrô, thưa với Người: <sup>(9)</sup> "Ở đây có một em bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng với bằng ấy người thì thấm vào đâu!" <sup>(10)</sup> Ðức Giêsu nói: "Anh em cứ bảo người ta ngồi xuống đi". Chỗ ấy có nhiều cỏ. Người ta ngồi xuống, nguyên số đàn ông đã tới khoảng năm ngàn. <sup>(11)</sup> Vậy, Ðức Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, rồi phân phát cho những người ngồi đó. Cá nhỏ, Người cũng phân phát như vậy, ai muốn ăn bao nhiêu tùy ý. <sup>(12)</sup> Khi họ đã no nê rồi, Người bảo các môn đệ: "Anh em thu lại những miếng thừa kẻo phí đi". <sup>(13)</sup> Họ liền đi thu những miếng thừa của năm chiếc bánh lúa mạch người ta ăn còn lại, và chất đầy được mười hai thúng. <sup>(14)</sup> Dân chúng thấy dấu lạ Ðức Giêsu làm thì nói: "Hẳn ông này là vị ngôn sứ, Ðấng phải đến thế gian!" <sup>(15)</sup> Nhưng Ðức Giêsu biết họ sắp đến bắt mình đem đi mà tôn làm vua, nên Người lại lánh mặt, đi lên núi một mình.<o></o>
<o></o>
A.Hạt Giống…<o>
</o> <!--[if !supportLists]--><!--[endif]--> Phép lạ hoá bánh ra nhiều này được cả 4 quyển Tin Mừng tường thuật. Nhưng bài tường thuật của Gioan có những chi tiết riêng biệt như sau :<o></o>
<!--[if !supportLists]-->-<!--[endif]-->Xác định rõ nơi xảy ra là phía đông hồ Galilê, tức là vùngđất của lương dân. Tại vùng đất này mà « dân chúng theo Ngài đông lắm », chứng tỏ lúc này uy tín và ảnh hưởng của Chúa Giêsu đang lên cao.<o>
</o> <!--[if !supportLists]-->-<!--[endif]-->Nhưng Gioan còn ghi thêm « vì thấy các dấu lạ Ngài làm » chứng tỏ dân theo Ngài vì lòng vụ lợi chứ không phải do đức tin thật.<o>
</o> <!--[if !supportLists]-->-<!--[endif]-->Trong các Tin Mừng nhất lãm, các môn đệ nói cho Chúa Giêsu biết dân chúng đói bụng. Còn trong Gioan, chính Chúa Giêsu hỏi các môn đệ làm sao có bánh cho dân ăn.<o>
</o> <!--[if !supportLists]-->-<!--[endif]-->Trong nhất lãm, Chúa Giêsu bảo các môn đệ phân phát bánh và cá cho dân. Còn trong Gioan, chính Chúa Giêsu phân phát.<o>
</o> <!--[if !supportLists]-->-<!--[endif]-->Khác biệt quan trọng nhất là Gioan coi phép lạ này là dấu chỉ giúp người ta hiểu về mầu nhiệm bản thân Chúa Giêsu : Ngài chính là Bánh nuôi dưỡng sự sống trường sinh.<o>
</o>B.…Nẩy Mầm.<o>
</o> <!--[if !supportLists]--><!--[endif]--> <!--[if !supportLists]-->1.<!--[endif]-->« Philipphê thưa : Hai trăm bạc bánh cũng không đủ để mỗi người được một chút » : trước sứ mạng Chúa giao, ai cũng thấy rằng mình không đủ khả năng. Không bao giờ chúng ta ngang tầm để có thể đáp ứng ý muốn của Chúa. Nhưng, cũng như Philipphê và các môn đệ xưa, chúng ta cứ bát đầu, rồi Chúa sẽ tiếp tay cho đến hoàn thành. Thực ra, Chúa không đòi ta làm điều ta không thể, Ngài chỉ muốn chúng ta để Ngài hành động trong và qua chúng ta.<o>
</o> <!--[if !supportLists]-->2.<!--[endif]-->Đám đông dân chúng ngày nay vẫn đói khát : đói khát lương thực, đói khát quần áo, đói khát thuốc men, và sâu xa hơn, họ còn đói khát lẽ sống, đói khát chính sự sống thật mà chỉ có Chúa mới ban cho được.<o>
</o> <!--[if !supportLists]-->3.<!--[endif]-->Một lời cầu nguyện :<o>
</o> Lạy Chúa, trong tay chúng con, Chúa là Bánh<o>
</o> Trong tay chúng con, Chúa là Sự Sống.<o>
</o> Xin hãy mở rộng đôi tay chúng con, để ban Bánh cho ngưòi khác<o>
</o> Xin mở rộng đôi tay chúng con, để ban sự sống cho người khác.<o>
</o> <!--[if !supportLists]-->4.<!--[endif]-->« Ở đây có một em bé có 5 chiếc bánh và 2 con cá, nhưng với bằng ấy người thì thấm vào đâu ».<o>
</o> Hồi nhỏ, mỗi khi nghe đoạn Tin Mừng này tôi thường tự hỏi : Nếu em bé kia cứ khư khư giữ lấy phần thức ăn ít ỏi của mình thì chuyện gì sẽ xảy ra ? Chợt tôi nghe như có tiếng đáp lại : « Điều Ta muốn làm là lòng quảng đại của con ».<o>
</o> Từ đó trở đi tôi mới thực sự cảm nhận đưọoc rằng : nếu tôi trao ban mà còn so đo tính toán thiệt hơn, nếu tôi không trao ban với tất cả tấm lòng quảng đại của mình, thì hành vi kia thật là vô nghĩa.<o>
</o> Em bé trong Tin Mừng hôm nay lại một lần nữa nhắc nhớ tôi nhìn lại bản thân vá cách trao ban cho người an hem khác.<o>
</o> Lạy Chúa, xin dạy con biết sống quảng đại.<o></o>