PDA

View Full Version : Những Câu Chuyện Suy Tư Về Hôn Nhân


vanquyen
2009-08-29, 19:43
Những Câu Chuyện Suy Tư Về Hôn Nhân
Một Cuộc Hôn Nhân Hạnh Phúc

http://viet4phuong.com/V4P/images/tintuc/338708052_Tinh%20Gia.jpg


Có một cặp vợ chồng kia kết hôn đã được hơn 60 năm. Họ chia sẻ với nhau mọi thứ. Họ nói cho nhau biết mọi điều về nhau, không ai giữ một bí mật nào cả ngoại trừ một điều. Đó là một chiếc hộp đựng giày mà người vợ để trên nóc tủ quần áo. Người vợ nói chồng mình đừng bao giờ hỏi gì về cái hộp đó cũng như đừng mở nó.

Một ngày kia người vợ bị ốm nặng. Bác sĩ nói bà khó mà qua khỏi. Lúc đó người chồng mới nhớ đến cái hộp và đem đó đến bên vợ mình. Khi mở nó ra, ông thấy có hai cái khăn thêu và 25 nghìn đô. Người vợ giải thích:

- Khi chúng ta lấy nhau, bà ngoại đã nói rằng bí quyết của một cuộc hôn nhân hạnh phúc là không bao giờ cãi nhau. Bà khuyên tôi khi nào tôi tức giận chuyện gì với ông thì hãy giữ im lặng và thêu một cái khăn..

Người chồng nghe vậy rất xúc động và bật khóc. Ông thấy trong hộp chỉ có hai cái khăn, nghĩa là trong từng ấy năm chung sống vợ ông chỉ giận ông có hai lần. Ông cảm thấy thật sự hạnh phúc.

- Nhưng còn số tiền đó ở đâu ra? - Người chồng hỏi

- À, đó là số tiền tôi kiếm được nhờ bán khăn thêu.

vanquyen
2009-08-29, 19:55
Hoa Hồng Và Cái gai

http://www.jardins-du-sud.ch/images/imagecache/300x300_rose_rouge.jpg


Một ngày đẹp trời, hoa hồng tình cờ nhìn thấy cái gai ngồi khóc bên cửa sổ. Hoa hồng rất ngạc nhiên, liền hỏi nó: Tại sao bạn lại ngồi khóc?

- Hoa hồng, tại sao không công bằng thế, chúng ta đều sinh ra trên một cành hoa, nhưng bạn là hoa hồng được nâng niu, còn tôi chỉ là một cái gai bị chối bỏ?

- Có chuyện gì xảy ra với bạn vậy?

- Bạn không biết ư, cô cậu chủ đang định cắt bỏ tôi ra khỏi cây hoa hồng tình yêu của họ đấy?! Vì họ cho rằng tôi chính là nguyên nhân gây ra những trận cãi vã, vì tôi là cái gai khiến tay họ bị chảy máu!

- Họ đã tự đâm vào gai cơ mà!

- Họ cũng biết hoa hồng là phải có gai, nếu vậy, khi cầm bàn tay họ phải nương nhẹ hơn, phải tránh chỗ tôi nằm, chứ không thể vì bị gai đâm mà đòi bỏ tôi, đúng không? Tại sao hoa hồng đã đẹp rồi, còn sinh ra những chiếc gai làm gì vậy, không có tôi có phải hơn không?

- Bạn cũng đã trách oan cho hoa hồng rồi. Vì nếu như không có gai nhọn, tôi đâu còn được gọi là hoa hồng, tôi sẽ như bông cúc mong manh kia, như bông thược dược yếu ớt kia mà chẳng có sức sống và vẻ đẹp được. Những chiếc gai làm cho hoa hồng trở nên sắc sảo, không sợ bị bắt nạt, nó như vũ khí đặc biệt mà Thượng Đế đã dành riêng cho hoa hồng mà! Tôi sẽ không để họ bỏ bạn ra khỏi cây hoa hồng đâu?!

Này, có phải bạn có đang muốn cắt bỏ những cái gai nhỏ trên cây hoa hồng tình yêu của mình?

Bạn đang cho rằng, có những khiếm khuyết đang làm cho mình bị đau, đó có thể là những điều bạn chưa hài lòng ở người ấy, những điều người ấy chưa có, chưa thể có được; và bạn thì không thể chấp nhận được điều đó nên phải… ra tay.

Khi những chiếc gai rơi đi, có phải cây hoa hồng sẽ trơ trụi lắm không?

Cũng như vậy, tình yêu của bạn sẽ mất đi sự tươi mới, tràn đầy háo hức của hai nửa trái tim lần đầu tìm đến với nhau. Nó sẽ chỉ còn lại sự gượng ép, công thức và nhàn nhạt.

Như một cành hoa hồng trơ trụi không còn lấy một cái gai.
http://4.bp.blogspot.com/_H2SO0TXE6_0/Sll5FyXFMMI/AAAAAAAAAI0/VXOhqQCfizM/s1600/giaptnTAST_86_4%5B1%5D.jpg

Đừng nghĩ gai hoa hồng chỉ biết làm tay ta chảy máu, cũng như nghĩ những khuyết điểm của người ấy sẽ làm giảm đi “giá trị tình yêu” của bạn. Khi hai người đến với nhau, nghĩa là đang trên bước đường hoàn thiện bản thân và hướng đến một mẫu ghép hoàn hảo. Có thể của bạn đang thiếu một chút nồng nhiệt, người ấy sẽ bù đắp; có thể người ấy chưa có sự chín chắn, bạn sẽ là người tiếp thêm niềm tin. Có tranh đấu, có gai nhọn và có cả… bàn tay rướm máu, cây hoa hồng tình yêu của bạn mới tươi tốt mãi mãi…

Vì thế, hãy nương nhẹ bàn tay khi chạm vào gai của hoa hồng, cũng như hãy nâng niu tình yêu của bạn với chính người ấy nhé!.

vanquyen
2009-08-29, 19:59
Tình Yêu Và Đôi Cánh

http://www.apavietnam.org/imagelibrary/Vu_anhDaVe.jpg
Ngày xưa có một cô gái sống cô đơn trong một ngôi nhà cạnh một cánh
rừng. Hôm nọ, trong lúc dạo chơi cô bỗng thấy hai chú chim non mất mẹ
đang thoi thóp trong tổ trên một chạc cây. Lập tức cô đem chúng về nuôi
trong một cài chuồng rất đẹp. Với sự chăm sóc chan chứa tình thương của cô, hai chú chim non ngày càng khoẻ mạnh và xinh đẹp. Mỗi sáng chúng cất tiếng líu lo để chào đón cô.

Một ngày kia cô quên cài cửa chuồng chim. Thế là một chú chim liền bay ra khỏi chuồng, nhưng nó không bay đi ngay mà lại lượn vài vòng quanh cô như muốn chào cô lần cuối. Cô gái buồn bã nhìn theo. Cô không muốn phải rời xa nó.Cô không muốn tình yêu của cô bay mất, nên khi con chim bay thật gần cô liền với tay tóm lấy nó thật mạnh. Cô sung sướng và giữ chặt nó trong tay. Nhưng một lúc sau, cô cảm thấy con vật yêu quý bỗng trở nên mềm nhũn trong tay cô, Cô hoảng hốt xoè tay ra và bàng hoàng nhận thấy con chim đã khép mắt qua đời. Nó đã chết bởi chính tình yêu mà cô dành cho nó. Cô thẫn thờ nhìn con chim lẻ bạn còn lại trong chuồng và bắt đầu mường tượng rằng nó cần có tự do bay vút lên bầu trời xanh thẳm.Cô liền tiến tới chiếc chuồng và nhẹ nhàng tung chú chim vào không trung.

Nó lượn quanh cô một vòng, hai vòng, rồi ba vòng. Cô đón nhận niềm vui của nó bằng ánh nhìn rạng rỡ và trìu mến.Những muộn phiền trước đó không còn nữa.Bỗng nhiên chú chim dịu dàng đáp đậu trên vai cô và hót vang những giai điệu mượt mà mà chưa bao giờ trong cuộc đời cô được thưởng thức.

Qua tiếng hót diệu kỳ kia , cô chợt hiểu rằng cách nhanh nhất để đánh mất tình yêu là khi ta nắm giữ nó thật chặt. Trái lại, để giữ mãi sự yêu thương thì ta phải ân cần trao cho tình yêu một đôi cánh tự do.

vanquyen
2009-08-29, 20:10
Đôi Dép
http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/sources/2009/04/24/01/11221240554174.jpg

Bài thơ Đôi Dép của Nguyễn Trung kiên, đã được nhạc sĩ Thông Vi Vu phổ nhạc.
Xin mời thưởng thức giọng hát của chính nhạc sĩ, và bài thơ gốc của Nguyễn Trung kiên dưới đây:

<object width="300" height="270">


<embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/QhIKNDizbP" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="270"></object>
<object width="300" height="270"></object>

Đôi dép

Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết được thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia.